Cựu Thanh niên xung phong

Tri ân, chuyện tháng Bảy - Bài 7: Bức thư thiêng của người lính trẻ ở Thành cổ Quảng Trị

TP - Chiến trường Thành cổ Quảng Trị rực lửa năm 1972. Người lính trẻ Lê Văn Huỳnh ở huyện Kiến Xương tỉnh Thái Bình, trước lúc hy sinh 3 tháng, anh đã viết một bức thư với dự cảm mình sẽ nằm lại ở đất này và nhắn nhủ mẹ, vợ đừng buồn, bởi “coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau”. Trong thư, anh còn nhắn nhủ gia đình, ngày hòa bình lập lại, có điều kiện thì đến địa điểm trong thư chỉ dẫn, để mang hài cốt của mình về quê nhà… PHÍA TRƯỚC LÀ TỔ QUỐC Thành cổ Quảng Trị trung tuần tháng Bả

Quảng Trị31/03/2026Trương Văn Tỵ (xã Ninh Châu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

TP - Chiến trường Thành cổ Quảng Trị rực lửa năm 1972. Người lính trẻ Lê Văn Huỳnh ở huyện Kiến Xương tỉnh Thái Bình, trước lúc hy sinh 3 tháng, anh đã viết một bức thư với dự cảm mình sẽ nằm lại ở đất này và nhắn nhủ mẹ, vợ đừng buồn, bởi “coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau”. Trong thư, anh còn nhắn nhủ gia đình, ngày hòa bình lập lại, có điều kiện thì đến địa điểm trong thư chỉ dẫn, để mang hài cốt của mình về quê nhà…

PHÍA TRƯỚC LÀ TỔ QUỐCThành cổ Quảng Trị trung tuần tháng Bảy đông nghịt người đến thăm viếng. Khói nhang ở khu hành lễ nghi ngút. Dòng người nối nhau đến tri ân dường như vô tận. Nhiều cựu chiến binh, cán bộ, người dân từ các tỉnh phía Bắc, phía Nam và cả ở trong tỉnh đến đây. Trong số đó, không ít người đã ngân ngấn nước mắt, khi nhìn thấy, nghe thuyết minh về những hiện vật, chứng tích liên quan đến trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị được trưng bày ở Bảo tàng Thành cổ.Bà Nguyễn Thị Thúy, tuổi 67 ở thành phố Hoa phượng đỏ Hải Phòng lần đầu tiên đặt chân đến Quảng Trị. Sau khi đi đến một số địa điểm, bà cùng đoàn đến thăm viếng tại Thành cổ. Ghé thăm Bảo tàng Thành cổ, khi đoàn đã di chuyển, bà Thúy và mấy người bạn vẫn nán lại ở chiếc tủ kính có dòng chữ chú thích: Bức thư viết bằng dự cảm của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh vào ngày thứ 77 trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị - Lúc mà sự khốc liệt của bom đạn đã lên đến tột cùng”. Trong tủ, 10 trang giấy úa màu với nét chữ viết tay, bà Thúy chậm rãi đọc từng câu: “Toàn gia đình kính thương! Hôm nay con ngồi đây biên vài dòng chữ cuối cùng, phòng khi đã đi nghiên cứu bị mất trong lòng đất, thì gia đình khỏi thấy điều đó là đột ngột”; “Mẹ kính mến! Lớn lên trong tay mẹ từ khi còn trứng nước, chưa đền đáp được công ơn to lớn đó của mẹ thì đứa con út của mẹ đã phải đi thăm bố con rồi…, con đi mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu,… mẹ đừng buồn, coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau”…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn