TRI ÂN NGƯỜI ANH NUÔI NĂM ẤY
Giữa những chiến công vang dội của Điện Biên Phủ, có những con người thầm lặng góp phần làm nên chiến thắng. Câu chuyện về “anh nuôi” Đỗ Xuân Tịch là lời tri ân sâu sắc dành cho những người hậu cần – những chiến sĩ không trực tiếp cầm súng nhưng đã tiếp sức cho cả chiến trường.
Khi nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta thường nhớ đến những trận đánh ác liệt, những khẩu pháo gầm vang, những tấm gương anh dũng hy sinh nơi tuyến đầu. Nhưng ít ai biết rằng, phía sau những chiến công ấy là sự đóng góp thầm lặng của những người làm công tác hậu cần – những “anh nuôi” như cựu chiến binh Đỗ Xuân Tịch.
Trong chiến tranh, “anh nuôi” không chỉ là người nấu cơm. Đó là người giữ cho đơn vị có sức chiến đấu, là người mang hơi ấm đời thường vào giữa khói lửa. Với ông Tịch, nhiệm vụ ấy gắn liền với sự nguy hiểm không kém bất kỳ vị trí nào khác. Bởi để đưa được cơm nước đến trận địa pháo, ông phải đi qua những cung đường chết chóc, nơi bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Ông kể, có những ngày nắng như đổ lửa, gánh cơm trên vai nặng trĩu, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, tay run lên vì rét nhưng vẫn phải giữ chặt thùng nước. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng ông chưa từng bỏ cuộc. Bởi ông hiểu, ở phía trước, đồng đội đang chờ.
Điều khiến ông đau lòng nhất không phải là sự vất vả của bản thân, mà là khi mang đủ phần cơm nước nhưng không còn đủ người để ăn. Có những bữa cơm trở thành bữa cơm cuối cùng của đồng đội. Có những phần ăn được đặt xuống rồi lại phải mang về, bởi người nhận đã vĩnh viễn nằm lại trên chiến trường. Những ký ức ấy theo ông suốt cả cuộc đời, trở thành nỗi day dứt không nguôi.
Tri ân người anh nuôi năm ấy không chỉ là tri ân một cá nhân, mà là tri ân cả một lực lượng hậu cần thầm lặng. Họ không xuất hiện trên những bức ảnh chiến thắng, không được nhắc đến nhiều trong các trang sách, nhưng thiếu họ, chiến tranh không thể đi đến thắng lợi.
Ông Tịch luôn nói, mình chỉ làm tròn nhiệm vụ. Nhưng với đồng đội, với lịch sử, sự “làm tròn nhiệm vụ” ấy mang ý nghĩa sống còn. Nó thể hiện tinh thần “tất cả vì tiền tuyến”, tinh thần sẵn sàng hy sinh thầm lặng vì mục tiêu chung.
Hôm nay, khi nhắc lại Điện Biên Phủ, tri ân những người đã ngã xuống, không thể không nhắc đến những anh nuôi như ông Đỗ Xuân Tịch. Bởi chính họ đã góp phần giữ cho ngọn lửa chiến đấu không tắt, giữ cho con người không bị chiến tranh làm mất đi tình người.
Tri ân người anh nuôi năm ấy cũng là nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, những đóng góp âm thầm cũng đáng được trân trọng. Bởi lịch sử không chỉ được làm nên bởi những chiến công vang dội, mà còn bởi những hy sinh lặng lẽ, bền bỉ và đầy nhân văn.



