tri ân người cựu chiến binh Cao Hổ Hân
Tháng Bảy hằng năm là dịp để mỗi người dân Việt Nam hướng lòng mình về những người đã cống hiến, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Đây không chỉ là khoảng thời gian để tri ân các Anh hùng liệt sĩ, thương binh, bệnh binh và những người có công với cách mạng, mà còn là dịp để nhắc nhớ về những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ, khi biết bao thế hệ cha anh đã không tiếc tuổi xuân, sẵn sàng lên đường chiến đấu với một niềm tin son sắt vào ngày đất nước được hòa bình, thống nhất. Những hy sinh cao cả ấy đã viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc và trở thành nền tảng để các thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, độc lập, tiếp tục xây dựng và bảo vệ quê hương, đất nước. Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), ĐTN Công an trân trọng giới thiệu tới bạn đọc câu chuyện của ông Cao Hổ Hân, sinh ngày 07/7/1955, trú tại xóm Quang Minh, xã Diễn Châu, tỉnh Nghệ An – người cựu chiến binh đã dành trọn tuổi thanh xuân tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam. Câu chuyện của ông là minh chứng cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", đồng thời là ngọn lửa truyền thống tiếp thêm động lực để thế hệ hôm nay sống có lý tưởng, trách nhiệm và không ngừng cống hiến cho quê hương, đất nước.
"Năm 1976, tôi lên đường nhập ngũ..."
Đó là dấu mốc mở đầu cho hành trình của người thanh niên tuổi đôi mươi gác lại những dự định riêng để khoác lên mình màu áo lính. Tháng 8 năm 1976, ông nhập ngũ, công tác tại Tiểu đoàn 7, Lữ đoàn 101, Quân chủng Hải quân. Đến tháng 4 năm 1978, ông trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường biên giới Tây Nam, sau đó là tại Campuchia từ cuối năm 1978 đến năm 1983. Trong suốt những năm tháng chiến đấu, giữa bom đạn khốc liệt, ông luôn xác định tư tưởng sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Quá trình đánh đuổi quân xâm lược Pol Pot, bảo vệ toàn vẹn chủ quyền, lãnh thổ, bản thân ông bị thương với tỷ lệ thương tật 18%, nhưng vẫn kiên cường cùng đồng đội hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Nhắc đến những năm tháng ấy, ông chỉ lặng người rồi nói: "Lúc đó ai cũng xác định, nếu phải hy sinh thì cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ để quê hương được bình yên". Năm 1983, ông được cử đi học tại Trường Sĩ quan Lục quân 2. Sau khi tốt nghiệp, ông tiếp tục trở lại Campuchia trên cương vị Chính trị viên, góp phần hoàn thành nhiệm vụ cao cả của dân tộc. Chiến tranh kết thúc, ông may mắn trở về, nhưng nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi đất bạn.
Rời quân ngũ, ông không chọn nghỉ ngơi. Năm 1986, ông tiếp tục học ngành y, trở thành một lương y tận tụy với công việc chữa bệnh, cứu người. Đôi bàn tay từng cầm chắc tay súng năm nào nay lại cần mẫn bắt mạch, bốc thuốc cho bà con Nhân dân. Sau đó, ông còn nhiều năm đảm nhiệm cương vị Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh tại địa phương, tích cực tham gia các phong trào, giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ, là tấm gương sáng về phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" trong thời kỳ mới.
Câu chuyện của ông Cao Hổ Hân là minh chứng cho lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến không ngừng nghỉ. Những năm tháng chiến đấu, những hy sinh thầm lặng và những đóng góp sau khi trở về đời thường đã góp phần viết nên truyền thống vẻ vang của dân tộc.
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương, nước mắt và tuổi xuân của biết bao thế hệ đi trước. Vì vậy, mỗi chúng ta, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần tiếp tục phát huy truyền thống yêu nước, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội; chung sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh và góp phần giữ vững an ninh, trật tự trên địa bàn. Những câu chuyện của các cựu chiến binh sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống, nhắc nhở mỗi người dân hôm nay sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các thế hệ cha anh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.


