TRI ÂN QUÁ KHỨ-SỐNG ĐẸP HÔM NAY
Hành trình chiến đấu dành lại hoà bình cho đất nước hình chữ S của nhân dân ta luôn đỏ thắm như những đoá hoa lửa nở đỏ rực không phai mờ theo năm tháng. Chúng em ,những thế hệ sau này ,luôn ghi nhớ công lao to lớn mà cha ông để lại, ghi nhớ sự hy sinh mà biết bao anh hùng chiến sĩ đã nằm xuống ngay trên chiến trường. Em lại càng cảm thấy những công lao này là vô bờ bến khi nghe ông ngoại của em kể, người đã từng đặt chân trên chiến trường Khe sanh Quảng Trị.
Ông kể, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông lên đường chiến đấu dành lại hoà bình cho đất nước. Ông tiến tới Khe sanh Quảng Trị. Hồi ấy chống Mỹ khắc nghiệt, nhưng ông vẫn sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Ông khoác trên mình màu áo xanh như khoác trên mình hy vọng của sự hoà bình,độc lập.
Trên đường hành quân từ Bắc – Nam , vô cùng gian khổ vì quân Mỹ dùng máy bay thả bom trên khắp nẻo đường. Có rất nhiều chiến sĩ đã ngã xuống , nhưng với lòng yêu nước không phai nhoà, ông em vẫn cầm trên mình chiếc súng để dành lại sự yên bình cho đất nước . Nhưng không may, ông em đã bị dính bom , sức ép của bom quá lớn, ông đã bị thương ở đầu.
Mặc dù phải trở về để điều trị , nhưng trong lòng ông vẫn cảm thấy thật tự hào khi mình đã góp một phần. Tuy chỉ là một phần nhỏ nhưng nó cũng là điều mà ông em trao cho Tổ quốc.
Giờ ông không còn ,nhưng ông vẫn là niềm tự hào của cả dòng họ nhà em. Là một học sinh lớp 6, em chỉ biết cố gắng học tập thật tốt , sống tốt để xứng đáng với những công lao mà ông em cùng các người chiến sĩ đã hy sinh để dành lấy. Em xin trân thành cảm ơn nhà trường đã cho chúng em một cuôcj thi đầy ý nghĩa và tự hào.



