TRỊ – THIÊN – NHỮNG NĂM THÁNG KHÓI LỬA TRÊN DẢI ĐẤT MIỀN TRUNG
Tác giả: Phan Thị Thanh Thuỷ
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Trị – Thiên là một trong những chiến trường ác liệt và có vị trí đặc biệt quan trọng. Địa bàn Trị – Thiên bao gồm hai tỉnh Quảng Trị và Thừa Thiên Huế, nằm ở khu vực miền Trung, nơi có vị trí chiến lược nối liền miền Bắc với chiến trường miền Nam. Chính vị trí ấy khiến nơi đây trở thành một trong những địa bàn diễn ra nhiều cuộc chiến đấu quyết liệt trong suốt những năm chiến tranh. Từ những vùng đồng bằng, đô thị đến núi rừng và tuyến giao thông, nhiều nơi trên đất Trị – Thiên đã trở thành chiến trường, nơi bộ đội, du kích và nhân dân địa phương phải đối mặt với bom đạn và những cuộc hành quân kéo dài. Nhưng Trị – Thiên không chỉ được nhớ bằng những trận đánh. Đó còn là câu chuyện về những người dân sống giữa chiến tranh, những gia đình phải sơ tán, những người mẹ tiễn con ra trận và những người trẻ đã dành tuổi xuân của mình cho cuộc chiến.
Một trong những dấu mốc lớn của chiến trường này là Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968. Tại Huế, cuộc chiến diễn ra trong nhiều tuần và trở thành một trong những trận đánh lớn, ác liệt nhất của Tổng tiến công và nổi dậy năm 1968. Thành phố Huế khi ấy trở thành chiến trường, nhiều khu vực bị tàn phá nặng nề, người dân phải trải qua những ngày tháng đầy bất ổn và mất mát. Những gì diễn ra tại Huế cho thấy chiến tranh không chỉ diễn ra ở những vùng xa xôi mà có thể tràn vào ngay giữa một đô thị, tác động trực tiếp đến cuộc sống của người dân.
Sau Mậu Thân 1968, chiến trường Trị – Thiên tiếp tục diễn ra nhiều cuộc chiến đấu lớn. Đặc biệt, năm 1972, Quảng Trị trở thành một trong những chiến trường quyết liệt nhất. Cuộc tiến công chiến lược năm 1972 đưa quân ta tiến công và giải phóng nhiều khu vực ở Quảng Trị. Sau đó, đối phương tổ chức phản công mạnh. Thành cổ Quảng Trị trở thành tâm điểm của cuộc chiến kéo dài 81 ngày đêm, từ tháng 6 đến tháng 9/1972. Trong khoảng thời gian ấy, các chiến sĩ phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khốc liệt dưới sức ép bom pháo lớn. Nhiều người đã hy sinh tại đây và không thể chứng kiến ngày đất nước thống nhất.
Nhưng nếu chỉ nói về Thành cổ mà quên đi những vùng đất khác của Trị – Thiên thì câu chuyện sẽ chưa đầy đủ. Quảng Trị còn có sông Bến Hải, cầu Hiền Lương, đường 9, Khe Sanh và nhiều địa danh khác gắn với những giai đoạn khác nhau của chiến tranh. Mỗi địa danh lại mang một câu chuyện riêng. Có nơi gắn với sự chia cắt hai miền, có nơi là tuyến giao thông chiến lược, có nơi là căn cứ quân sự và cũng có nơi là chiến trường mà rất nhiều người đã nằm lại.
Ở phía Nam của chiến trường Trị – Thiên là Thừa Thiên Huế, nơi có hệ thống núi rừng, đồng bằng và đô thị tạo nên một địa bàn chiến lược phức tạp. Người dân địa phương vừa phải duy trì cuộc sống trong điều kiện chiến tranh, vừa tham gia nhiều hình thức đấu tranh và phục vụ chiến trường. Những người làm giao liên, tải thương, vận chuyển lương thực, chăm sóc thương binh hay che chở cán bộ đều góp phần tạo nên sức mạnh của cuộc kháng chiến. Những công việc ấy đôi khi không xuất hiện trong những bức ảnh nổi tiếng, nhưng nếu thiếu chúng, chiến trường khó có thể duy trì hoạt động trong thời gian dài.
Đến những năm 1974–1975, tình hình chiến trường thay đổi nhanh chóng. Những thắng lợi liên tiếp của quân và dân ta tạo ra bước chuyển lớn về thế và lực. Đầu năm 1975, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân diễn ra trên nhiều hướng. Ngày 26/3/1975, Thừa Thiên Huế được giải phóng, sau đó các lực lượng tiếp tục phát triển về phía Nam. Những thắng lợi tại Trị – Thiên trở thành một phần quan trọng trong quá trình tạo nên thế tiến công chiến lược dẫn đến Chiến dịch Hồ Chí Minh và ngày đất nước thống nhất.
Nhìn lại chiến trường Trị – Thiên, điều khiến người ta nhớ nhất có lẽ không chỉ là quy mô của những trận đánh mà là mức độ khốc liệt mà con người nơi đây đã phải trải qua. Có những vùng đất bị bom đạn tàn phá nhiều lần. Có những gia đình mất đi người thân. Có những người lính đến Trị – Thiên khi còn rất trẻ rồi mãi mãi nằm lại trên mảnh đất này. Và cũng có những người may mắn trở về nhưng mang theo những vết thương cả trên cơ thể lẫn trong ký ức.
Ngày nay, Trị – Thiên đã trở thành một vùng đất của cuộc sống bình thường. Những thành phố, làng quê và con đường mới đã thay đổi diện mạo của vùng đất từng trải qua chiến tranh. Du khách đến Huế có thể ngắm những di tích văn hóa, đi qua những con đường bình yên; đến Quảng Trị có thể thăm Thành cổ, Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn, cầu Hiền Lương – Bến Hải. Nhưng phía sau vẻ bình yên ấy là những lớp ký ức mà mỗi địa danh vẫn đang lưu giữ.
Trị – Thiên không chỉ là một chiến trường trên bản đồ quân sự. Đó là một vùng đất đã đi qua những năm tháng đặc biệt khốc liệt của lịch sử, nơi có những người lính chiến đấu, những người dân chịu đựng chiến tranh và những tuổi trẻ đã gửi lại một phần cuộc đời.
Vì vậy, khi nhắc đến Trị – Thiên hôm nay, điều đáng nhớ không phải là khói lửa của chiến tranh, mà là sự bình yên đã trở lại trên chính vùng đất từng chịu nhiều mất mát ấy. Những con đường hôm nay nối liền Quảng Trị với Huế, những cây cầu đưa người dân qua sông, những ngôi trường đầy tiếng trẻ em – tất cả đều là hình ảnh của một cuộc sống mà thế hệ đi qua chiến tranh từng mong muốn.
Trị – Thiên – một vùng đất từng đi qua những năm tháng khói lửa, để hôm nay trở thành nơi nhắc nhở mỗi thế hệ về giá trị của hòa bình và sự sống.



