Bài viết

TRÍ TUỆ ĐẤT THÉP: SÁNG TẠO DIỆT XE TĂNG CỦA NỮ ANH HÙNG CHẾ TẠO MÌN NGUYỄN THỊ HÒE

An Giang25/06/2026Hà Thị Ngọc Hương (xã Mỹ Hòa Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra tại vùng đất Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng, ngay từ khi còn là một cô gái tuổi mười đôi mươi, Nguyễn Thị Hòe đã bộc lộ sự thông minh, nhạy bén và đặc biệt thích tìm tòi về kỹ thuật.

Vào những năm kháng chiến chống Mỹ ác liệt, vũ khí của quân ta ở miền Nam vô cùng khan hiếm, trong khi bom đạn lép (bom đạn bắn ra nhưng không nổ) của Mỹ lại rải rác khắp các cánh đồng, bụi râm. Nhận thấy đây là nguồn "tài nguyên" vô giá, cô Ba Hòe đã xung phong vào tổ chế tạo vũ khí của du kích địa phương.

Một cô gái chưa từng qua trường lớp bách khoa hay kỹ thuật quân sự nào, chỉ bằng đôi bàn tay khéo léo và một tinh thần dũng cảm vô song, đã tự mình mày mò, cưa xẻ những quả bom nguyên vẹn của Mỹ để lấy thuốc nổ.

Đóng góp lớn nhất của Anh hùng Nguyễn Thị Hòe chính là việc cải tiến thành công các loại mìn tự chế để đánh vào điểm yếu của quân đội Mỹ.

Mìn gạt tự chế: Quân đội Mỹ thường đi càn quét bằng xe tăng và xe bọc thép lội nước lướt trên bùn, cỏ. Cô Ba Hòe đã nghiên cứu và chế tạo ra loại "mìn gạt" chỉ cần xích xe tăng gạt nhẹ vào kíp nổ là quả mìn bên dưới sẽ kích nổ, hất tung những chiếc xe bọc thép kiên cố.

Vũ khí từ đồ phế thải: Không có vỏ mìn bằng thép, cô dùng ống tre, vỏ lon sữa bò, thùng gỗ... đổ thuốc nổ thu hoạch từ bom Mỹ vào, trộn thêm mảnh sành, đinh rỉ. Những quả mìn "bình dân" này lại có sức sát thương cực kỳ cao và hoàn toàn vô hình trước các máy dò kim loại hiện đại của lính Mỹ.

Khoảnh khắc sinh tử: Việc cưa bom lấy thuốc nổ là công việc cá cược mạng sống với tử thần. Chỉ cần một tia lửa nhỏ từ lưỡi cưa hay một chút sơ sẩy trong lúc tháo kíp, tất cả sẽ tan thành mây khói. Nhưng suốt nhiều năm, cô Ba Hòe đã tháo gỡ hàng trăm quả bom lớn nhỏ an toàn, cung cấp hàng tấn thuốc nổ cho du kích.

Nhờ những loại vũ khí tự chế của cô, một vùng quê Quảng Nam đã lập nên những vành đai diệt Mỹ, khiến lính Mỹ mỗi lần đi càn quét qua đây đều phải rùng mình, sợ hãi từng bước chân, từng bụi cỏ.

Năm 1969, với những chiến công đặc biệt xuất sắc trong phong trào tự chế vũ khí đánh địch, cô Nguyễn Thị Hòe đã vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Trong suốt cuộc đời mình, cô luôn giữ nét giản dị, khiêm nhường của một người con gái miền Trung. Khi được hỏi về việc tại sao một người phụ nữ lại có thể can đảm làm cái công việc nguy hiểm đến thế, cô chỉ cười bảo: "Lúc đó thấy quê hương bị tàn phá, đồng đội ngã xuống nhiều quá, lòng căm thù giặc lớn hơn nỗi sợ chết. Cứ nghĩ chế thêm được một quả mìn là giúp đồng đội bớt đi một chút hy sinh".

Cuộc đời của Anh hùng Nguyễn Thị Hòe là biểu tượng rực rỡ cho tám chữ vàng mà Bác Hồ đã tặng cho phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng – Bất khuất – Trung hậu – Đảm đang". Không cần những phòng thí nghiệm hiện đại, lòng yêu nước và trí thông minh của người phụ nữ Việt Nam đã biến những thứ thô sơ nhất thành vũ khí chiến thắng những thế lực bạo tàn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn