Triết lý "Kinh doanh để kiến quốc"
Vào những năm đầu thế kỷ XX, tư tưởng của đại đa số sĩ phu Nam Bộ vẫn là "trọng nông khinh thương" (coi trọng nghề nông, xem nhẹ nghề buôn). Cụ Nguyễn An Khương là một trong số ít những người tiên phong nhìn ra tầm quan trọng của kinh tế đối với đại cuộc cách mạng. Với cụ, nếu không tự chủ về tài chính, người Việt sẽ mãi phụ thuộc và bị tư bản Pháp bóp nghẹt.
Khi thành lập Chiêu Nam Lầu và các hội buôn, cụ Khương quy định rất ngặt nghèo về đạo đức kinh doanh: Không nâng giá bắt chẹt đồng bào, ưu tiên dùng hàng nội hóa, và trích một phần lợi nhuận để hỗ trợ các gia đình nghèo có con hiếu học.
Một thương gia người Hoa tìm đến đề nghị hợp tác, muốn lợi dụng danh tiếng của Chiêu Nam Lầu để bán một số mặt hàng kém chất lượng nhằm thu lợi nhuận cao. Hắn hứa sẽ chia cho cụ phần hơn.
Cụ Khương dứt khoát từ chối và bảo:
— Tôi mở hiệu buôn là để chứng minh người Việt mình biết làm ăn, biết tự lập, và để lấy tiền giúp nước, giúp dân. Nếu vì vài đồng bạc lời mà lừa dối đồng bào, thì cái hiệu buôn này có khác gì một đại lý bóc lột của thực dân? Đồng tiền không sạch thì không thể dùng để làm việc nghĩa!
Hành động ấy của cụ không chỉ giữ vững uy tín cho Chiêu Nam Lầu mà còn tạo ra một làn sóng "Chấn hưng nội hóa" (dùng hàng trong nước), giúp người dân Nam Kỳ nâng cao ý thức tự cường kinh tế.



