Triệu Hồng Long
Triệu Hồng Long
Trong thời gian này, "cuộc chiến" với thương tật, đau yếu là vô cùng gian khổ nhưng ông nỗ lực tập luyện, dù đau nhức óc cũng quyết không lùi bước. Ông luôn nhớ đến những tấm gương của các thương binh cụt một chân mà vẫn chơi bóng chuyền, bóng bàn và tự nhủ: “Nếu họ có thể làm được, tại sao mình không thể? Các bác sĩ đã giúp mình giữ lại cái chân này thì mình phải cố gắng để đứng dậy và đi lại bằng được, để có cơ hội được về nhà chứ không phải mãi ở trại an dưỡng. Để được như bây giờ, ông đã rách không biết bao nhiêu chiếc quần, cháu ạ. Cái chân bó nẹp cứng đơ, cứ mỗi bước lại cọ vào, rồi rách toạc. Nạng gỗ cũng gãy không biết bao nhiêu cái, cứ ngã gãy cái này lại thay cái khác. Giai đoạn đầu, ông chỉ có thể rà nhẹ chân phải trên mặt đất để tìm lại cảm giác. Ông còn đeo một quả tạ vào cổ chân phải để tập co, duỗi. Mỗi lần như vậy, cơn đau thấu xương khiến nước mắt ứa ra nhiều nhưng phải chịu thôi. Răng nghiến ken két để quyết không lùi bước đấy cháu ạ", ông nhìn tôi cười mà nước mắt rơm rớm.



