Triệu Văn Bình – Người đồng đội nằm lại bên “con suối đỏ”
Triệu Văn Bình sinh ra trong một gia đình Dao nghèo ở miền núi phía Bắc.
Năm 1969, khi 19 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ và được phân công làm chiến sĩ trinh sát.
Nhiệm vụ của người lính trinh sát là bí mật tiếp cận vị trí địch, nắm tình hình và dẫn đường cho bộ đội.
Chiến trường Tây Nguyên khi ấy vô cùng khốc liệt.
Trong đơn vị, ông có người bạn tên Hoàng Văn Lâm, quê Cao Bằng. Hai người đều là những người con miền núi phía Bắc nên nhanh chóng trở nên thân thiết.
Mùa mưa năm 1972, tổ trinh sát nhận nhiệm vụ vượt qua một con suối sâu để nắm tình hình địch.
Nước suối lúc ấy đỏ quạch vì đất bazan bị mưa cuốn xuống. Vì vậy những người lính gọi nó là “con suối đỏ”.
Đêm hôm đó mưa rất lớn.
Cả tổ phải men theo mép suối.
Khi gần tới bờ bên kia, pháo sáng của địch bất ngờ bật lên. Sau đó là một loạt đạn quét xuống.
Trong lúc mọi người tìm chỗ ẩn nấp, một chiến sĩ trượt chân rơi xuống dòng nước.
Hoàng Văn Lâm lập tức lao xuống cứu.
Ông Bình kể rằng Lâm cố đẩy người đồng đội vào bờ trước nhưng chính mình bị dòng nước cuốn đi.
Cả tổ tìm kiếm suốt đêm nhưng không cứu được Lâm.
Người lính trẻ nằm lại bên con suối giữa đại ngàn Tây Nguyên.
Sau trận chiến, mỗi khi hành quân qua nơi ấy, ông Bình đều dừng lại tưởng nhớ người bạn.
Điều khiến ông day dứt là Lâm chưa kịp nhận lá thư gia đình gửi từ quê nhà.


