Cựu chiến binh

Trịnh Hòa Bình – ký ức của người lính tuổi hai mươi

Nguyễn Thu Thuỷ

Hưng Yên15/08/2026phường Lê Ích Mộc (phường Lê Ích Mộc)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trịnh Hòa Bình – ký ức của người lính tuổi hai mươi

Trịnh Hòa Bình – ký ức của người lính tuổi hai mươi

ảnh.png

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với những người từng trực tiếp bước qua chiến trường, ký ức về những năm tháng ấy vẫn chưa bao giờ hoàn toàn biến mất. Với cựu chiến binh Trịnh Hòa Bình, ký ức ấy gắn với một tuổi hai mươi rất khác: tuổi hai mươi của những người rời mái trường, mang ba lô lên đường và bước vào một cuộc chiến khốc liệt.

Trịnh Hòa Bình là người Hà Nội, từng là một người lính của Trung đoàn 95, Sư đoàn 325. Ông trực tiếp tham gia cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, sau đó tiếp tục có mặt tại nhiều chiến trường như Buôn Ma Thuột, Cheo Reo, Phú Bổn, Dầu Giây, Xuân Lộc và Long Thành.

Điều đặc biệt trong hồi ức của ông là hình ảnh những người lính trẻ khi ấy vẫn mang trong mình vẻ hồn nhiên của tuổi học trò. Họ bước vào chiến trường với hành trang không chỉ có quân trang, mà còn có những ký ức về gia đình, trường lớp, âm nhạc và cuộc sống Hà Nội. Chính sự đối lập giữa một tuổi trẻ trong trẻo và chiến trường khốc liệt đã trở thành một phần quan trọng trong câu chuyện của ông.

Nhắc về những ngày đầu ở Thành cổ Quảng Trị, ông kể rằng ranh giới giữa ta và địch nhiều khi rất gần và luôn thay đổi. Có những vị trí ban ngày bị đối phương chiếm, đến ban đêm quân ta lại phản kích giành lại. Những trận đánh thường diễn ra ở quy mô nhỏ nhưng vô cùng căng thẳng. Trận đầu tiên ông tham gia cũng là một trận phản kích. Khi ấy, ông còn là một người lính mới, được giao sử dụng khẩu B.41 và chờ mật lệnh để khai hỏa.

Nhưng có lẽ điều ông nhớ nhất không chỉ là tiếng súng hay những trận đánh. Đó còn là tình đồng đội. Trong chiến tranh, những người lính sống cạnh nhau, cùng hành quân, cùng chia sẻ từng bữa ăn, từng khoảng nghỉ hiếm hoi và cùng đối mặt với hiểm nguy. Có những người hôm nay còn ngồi bên nhau, ngày mai đã có thể không còn trở lại.

Nhiều năm sau chiến tranh, những ký ức ấy trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời người cựu binh. Ông Trịnh Hòa Bình đã ghi lại những hồi ức của mình trong cuốn Chúng tôi lên đường, tuổi hai mươi…, với ba mạch lớn về gia đình, chiến trường và cuộc sống hậu chiến. Cuốn sách không chỉ kể về những trận đánh mà còn kể về con người, tình đồng đội và tâm trạng của một thế hệ bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Có một điều rất đáng suy ngẫm trong câu chuyện của Trịnh Hòa Bình: những người lính năm ấy cũng từng có những ước mơ rất bình thường. Họ cũng yêu âm nhạc, nhớ gia đình, nhớ những con phố quen thuộc và mong một ngày được trở về. Chiến tranh đã khiến tuổi trẻ của họ phải đi qua một con đường khác.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, những người như Trịnh Hòa Bình kể lại ký ức không phải để thế hệ sau sống mãi trong quá khứ, mà để chúng ta hiểu được giá trị của hiện tại. Một buổi học bình thường, một bữa cơm bên gia đình hay một ngày được sống mà không phải nghe tiếng bom đạn – những điều ấy đối với chúng ta rất đỗi quen thuộc, nhưng với thế hệ đã đi qua chiến tranh, đó từng là những điều đáng mong ước.

Ký ức của Trịnh Hòa Bình cũng là ký ức của một thế hệ. Họ đã bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ và trở về với những câu chuyện mang theo suốt cả cuộc đời. Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, chúng ta có thể làm điều giản dị nhất: nhớ về họ, trân trọng lịch sử và sống thật có ý nghĩa với tuổi trẻ mà mình đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn