TRỊNH HOÀI ĐỨC
Danh tướng; Khai quốc công thần triều Nguyễn
Trịnh Hoài Đức, tự là Chỉ Sơn, hiệu Cấn Trai, sinh năm 1765. Tổ tiên ông vốn người tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc, sau sang nước ta lập nghiệp.
Ông vốn là người thông minh, có kiến thức uyên thâm trên nhiều lĩnh vực, từng làm quan từ thời chúa Nguyễn Ánh. Khi Nguyễn Ánh lên ngôi (vua Gia Long), ông càng được trọng dụng, giữ các chức vụ cao trong triều Nguyễn: Thượng thư bộ Hộ, Thượng thư bộ Công, Thượng thư bộ Lễ..., sung chức Phó Tổng tài Quốc sử giám; Tổng trấn Gia Định thành; nhiều lần đi sứ Trung Quốc.
Ông nổi tiếng văn chương một thời, cùng Lê Quang Định và Ngô Nhơn Tịnh được người đời xưng tặng là “Gia Định tam gia”. Ông là tác giả của bộ Gia Định thành thông chí,một công trình có giá trị cao về lịch sử, địa lý và văn hóa của miền Nam bộ.
Ông mất năm 1825, thọ 60 tuổi.



