TRỊNH HỮU BIÊN – NGƯỜI CHỈ HUY VÀ LỬA THÉP TRƯỚC BÌNH MINH NĂM MỚI
TRỊNH HỮU BIÊN – NGƯỜI CHỈ HUY VÀ LỬA THÉP TRƯỚC BÌNH MINH NĂM MỚI
Cái chết ở chiến trường tàn nhẫn đến mức nó có thể cướp đi một mạng sống ngay trong những ngày đầu tiên của một thập kỷ mới, khi mà quê nhà đang mong ngóng một cánh thư xuân. Tôi đã lặng người đi khi lật mở những trang tư liệu đỏ về Trung đội trưởng Trịnh Hữu Biên, người con sinh năm 1944 tại xã Nghĩa Đồng, Tân Kỳ, Nghệ An, người đã anh dũng hy sinh vào ngày 4 tháng 1 năm 1970 khi đang chiến đấu tại đơn vị K-H. Qua lời kể đầy tự hào của thế hệ đi trước, anh Biên ở tuổi hai mươi sáu là một thủ lĩnh kiên cường, luôn đứng ở đầu sóng ngọn gió trong mọi trận đánh ác liệt. Vào những ngày đầu năm 1970 ấy, khi tiếng súng nổ rang trời tại cao điểm phòng ngự, trung đội của anh bị bao vây bởi một lực lượng địch đông gấp nhiều lần có pháo binh yểm trợ. Đứng trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, người trung đội trưởng ấy đã thẳng lưng bước lên khỏi công sự, một tay ghì chặt súng ngắn, tay kia vẫy cao ngọn cờ chỉ hướng tiến công, thét lớn động viên tinh thần chiến sĩ giữ vững trận địa. Một mảnh đạn pháo phạt ngang ngực khiến anh gục xuống ngay trên thảm lá rừng, nhưng đôi mắt anh vẫn rực lửa căm thù nhìn thẳng về phía đồn bốt giặc. Kỷ vật thiêng liêng còn sót lại của anh chính là tấm bản đồ hành quân bằng bạt thô dính máu tươi xé rách một góc, nơi ngón tay anh vẫn kịp bấm sâu tạo thành một vết hằn định vị mục tiêu tiến công của đơn vị. Anh ra đi khi mùa xuân đất nước còn chưa kịp nở hoa, nhưng chính dòng máu của người trung đội trưởng ấy đã thắp lên ngọn lửa quyết chiến quyết thắng cho toàn quân. Sự ngã xuống bi tráng của liệt sĩ Trịnh Hữu Biên gửi gắm đến thế hệ trẻ một thông điệp sống cốt lõi: Giá trị của một người dẫn đầu được khẳng định bằng trách nhiệm và sự xả thân đến hơi thở cuối cùng vì nghĩa lớn của non sông.



