Bài viết

Trịnh Minh Thanh

Bữa cơm cuối cùng của đồng chí Tư

Ninh Bình16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, trên đường Trường Sơn, đơn vị tôi bị bom cắt ngang, lương thực cạn kiệt. Ba ngày liền chúng tôi chỉ nhai lá rừng và uống nước suối. Tối hôm ấy, đồng chí Nguyễn Văn Tư (quê Nam Định) lén lấy nắm gạo cuối cùng trong ba lô – chỉ vừa đủ nấu một chén cháo loãng – chia cho cả tiểu đội 7 người.

Anh nói nhỏ: “Tao nhường cho các đồng chí. Tao còn khỏe, nhịn thêm được.”

Chúng tôi ăn xong, thấy anh nằm co ro một góc, bụng đói réo nhưng miệng vẫn cười. Sáng hôm sau, khi thức dậy, anh đã không còn nữa. Anh nằm đó, hai tay ôm bụng, miệng vẫn nở nụ cười. Trong ba lô của anh, chúng tôi tìm thấy một mảnh giấy nhàu nát, viết bằng máu: “Mẹ ơi, con không về được. Các đồng chí phải sống để giải phóng miền Nam. Con yêu mẹ.”

Cả tiểu đội chúng tôi khóc như mưa. Chúng tôi chôn anh bên đường, lấy khẩu súng AK của anh cắm lên mộ. Từ đó, mỗi khi đói, chúng tôi lại nhớ “bữa cơm cuối cùng của Tư” mà cố gắng sống tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn