Trịnh Phú Xuyên
Bữa cơm chiều trên đỉnh cao điểm 812
Tại mặt trận Quảng Trị, những chiến sĩ giải phóng quân chia nhau bát cơm trộn lẫn cát và mùi thuốc súng. Anh lính trẻ tên Thành lần đầu cầm súng, tay run run khi nghe tiếng pháo dập. Người tiểu đội trưởng già vỗ vai: "Ăn đi em, ăn để có sức mà giữ đất". Đêm đó, Thành đã chiến đấu như một mãnh hổ. Khi hy vọng về một ngày hòa bình trở nên mong manh nhất, chính những bữa cơm đạm bạc và tình đồng chí lại là thứ giữ cho họ đứng vững trước cơn mưa sắt thép của kẻ thù.



