Trịnh Thị Dung – Người nữ thanh niên xung phong gửi tuổi xuân trên những cung đường Nghệ An
Có những người phụ nữ đã đi qua chiến tranh bằng những công việc âm thầm. Họ không đứng ở nơi ánh hào quang, nhưng những ngày tháng bám đường, làm đường giữa bom đạn đã trở thành một phần không thể quên của lịch sử.
Trịnh Thị Dung – Người nữ thanh niên xung phong gửi tuổi xuân trên những cung đường Nghệ An
Có những người phụ nữ đã đi qua chiến tranh bằng những công việc âm thầm. Họ không đứng ở nơi ánh hào quang, nhưng những ngày tháng bám đường, làm đường giữa bom đạn đã trở thành một phần không thể quên của lịch sử.
Bà Trịnh Thị Dung, sinh ngày 07/04/1943, quê tại xã Quảng Tâm, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa, nay là phường Quảng Phú, tỉnh Thanh Hóa. Hiện bà sinh sống tại thôn Đồng Bào, xã Thiệu Toán, tỉnh Thanh Hóa.
Mười tám tuổi – lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc
Tháng 9 năm 1965, khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, cô gái trẻ Trịnh Thị Dung đã tham gia lực lượng Thanh niên xung phong.
Bà thuộc đơn vị C2-N19-P27, địa bàn hoạt động chủ yếu tại Nghệ An.
Nhiệm vụ của bà là làm đường.
Ở tuổi đôi mươi, thay vì có những tháng ngày bình yên bên gia đình, bà cùng đồng đội bước vào những cung đường đầy gian khó. Những người thanh niên xung phong khi ấy phải góp sức sửa đường, mở đường, khắc phục những đoạn đường bị bom phá, bảo đảm giao thông phục vụ nhiệm vụ chung.
5
Ba năm ba tháng giữa thời hoa lửa
Từ tháng 9/1965 đến tháng 12/1968, bà Trịnh Thị Dung đã có 3 năm 3 tháng gắn bó với lực lượng thanh niên xung phong.
Ba năm ba tháng ấy là những năm tháng tuổi trẻ đáng nhớ.
Trên những cung đường Nghệ An, bà cùng đồng đội ngày ngày làm việc trong điều kiện khó khăn, thiếu thốn. Công việc làm đường đòi hỏi sức khỏe, sự bền bỉ và tinh thần trách nhiệm cao.
Có những ngày nắng cháy, đất đá và bụi đường phủ kín áo quần. Có những lúc bom đạn khiến công việc trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Nhưng những người thanh niên xung phong vẫn động viên nhau bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ.
Bởi họ hiểu rằng phía sau những con đường ấy là những đoàn xe, những người lính và nhiệm vụ của đất nước.
Mỗi đoạn đường được hoàn thành là một phần đóng góp của tuổi trẻ. Mỗi ngày công là một dấu chân của những con người đã lựa chọn cống hiến thay vì hưởng thụ.
Ngày trở về với quê hương
Tháng 12 năm 1968, sau hơn ba năm làm nhiệm vụ, bà Trịnh Thị Dung rời lực lượng thanh niên xung phong và trở về với cuộc sống đời thường.
Từ đó, bà gắn bó với ruộng đồng tại địa phương, sống một cuộc đời giản dị như bao người phụ nữ quê hương.
Chiến tranh rồi cũng lùi xa.
Những cung đường năm xưa đã đổi thay. Những người đồng đội mỗi người một hoàn cảnh. Thời gian cũng dần in dấu lên mái tóc và cuộc đời người nữ thanh niên xung phong năm nào.
Nhưng ký ức về tháng 9 năm 1965, ngày cô gái trẻ Trịnh Thị Dung lên đường, vẫn là một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời bà.
Tuổi xuân gửi lại nơi những cung đường
Ngày hôm nay, khi đất nước đã có cuộc sống hòa bình, nhìn lại chặng đường đã qua, câu chuyện của bà Trịnh Thị Dung gợi nhắc về một thế hệ phụ nữ Việt Nam đã sống trong những năm tháng rất khác.
Họ là những cô gái bước ra từ những miền quê, mang theo sức trẻ và niềm tin, sẵn sàng nhận nhiệm vụ ở những nơi gian khó.
Không cần những lời kể lớn lao, chính những tháng năm âm thầm làm đường đã nói lên sự cống hiến của họ.
Ba năm ba tháng tuổi trẻ.
Một màu áo thanh niên xung phong.
Những cung đường Nghệ An.
Và một ký ức theo bà suốt cuộc đời.
**Có một thời, những cô gái tuổi đôi mươi
rời quê hương đi giữa những ngày bom lửa.
Họ gửi lại tuổi xuân trên những cung đường,
gửi lại mồ hôi trong từng mét đường được mở.
Rồi một ngày trở về,
họ lại lặng lẽ với ruộng đồng, quê hương.
Năm tháng có thể làm phai màu ký ức,
nhưng không thể xóa đi dấu chân của một thế hệ
đã từng sống hết mình cho Tổ quốc.
Đó là thời hoa lửa –
một thời tuổi trẻ đẹp đẽ, gian lao
và không bao giờ bị lãng quên.**
Xin trân trọng tri ân bà Trịnh Thị Dung – người nữ thanh niên xung phong đơn vị C2-N19-P27, đã dành 3 năm 3 tháng tuổi trẻ, từ tháng 9/1965 đến tháng 12/1968, tham gia làm đường trên địa bàn Nghệ An. Câu chuyện của bà là một phần ký ức quý giá về những người phụ nữ Việt Nam đã âm thầm góp sức mình trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh.



