Trịnh Thị Hoa
Lá cờ đỏ trên Dinh Độc Lập
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, Trung úy Nguyễn Văn Hòa – người lính quê Bắc Giang – dẫn tiểu đội xung kích tiến vào Sài Gòn. Xe tăng gầm rú, đạn bay vèo vèo, nhưng Hòa chỉ nghĩ đến một điều: phải cắm lá cờ đỏ sao vàng lên nóc Dinh Độc Lập trước khi mặt trời lặn.
Hòa nhớ lại những năm tháng hành quân dọc Trường Sơn. Đồng đội ngã xuống bên bờ suối, má anh ở quê gửi thư: “Con ơi, giải phóng miền Nam rồi về với mẹ”. Giờ đây, khi xe tăng húc đổ cổng Dinh, Hòa lao lên thang gấp, tay nắm chặt lá cờ. Một viên đạn sượt qua vai, máu ướt áo, nhưng anh vẫn hô lớn: “Tiến lên! Giải phóng rồi!”.
Đúng 11 giờ 30 phút, lá cờ đỏ tung bay. Cả Sài Gòn như bùng nổ trong tiếng reo hò. Hòa quỳ xuống, nước mắt lăn dài: “Bác ơi, chúng con làm được rồi!”. Từ ngày ấy, lá cờ ấy không chỉ là biểu tượng chiến thắng, mà còn là ngọn lửa soi đường cho dân tộc Việt Nam mãi mãi thống nhất.



