Bài viết

Trịnh Thị Hòa – nữ thanh niên xung phong

Hưng Yên25/12/2025Nguyễn Thị Vân (Trường THCS Phạm Huy Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cầm cuốc xẻng thay súng, chị san lấp hố bom, vá đường trong đêm tối. Tuổi trẻ của chị gửi lại nơi chiến trường, đổi lấy con đường thông suốt cho đoàn xe và bộ đội ra tiền tuyến. Trịnh Thị Hòa – nữ thanh niên xung phong – là biểu tượng của tinh thần dấn thân, bền bỉ và hy sinh thầm lặng của thế hệ tuổi trẻ trong những năm tháng hoa lửa.

Trịnh Thị Hòa rời quê khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo nhiệt huyết và niềm tin giản dị: còn đường là còn chiến đấu. Công việc của chị và đồng đội thường bắt đầu khi máy bay địch vừa dứt loạt bom. Trong bóng đêm dày đặc, họ chia nhau cuốc xẻng, xà beng, lặng lẽ lao vào san lấp hố bom, kéo đá, vá từng đoạn đường bị phá hủy. Ánh đèn pin bọc giấy đỏ leo lét soi những gương mặt lấm lem bùn đất và mồ hôi.

Những con đường Trịnh Thị Hòa làm việc luôn là mục tiêu đánh phá ác liệt. Có đêm, vừa vá xong một đoạn, chưa kịp nghỉ, tiếng máy bay lại gầm rú trên đầu. Cả đội vội vã tản ra, chui vào hầm tránh bom. Khi tiếng nổ vừa dứt, đất đá còn nóng rẫy, chị lại quay trở ra, tiếp tục công việc còn dang dở. Đôi bàn tay phồng rộp, lưng áo ướt sũng, nhưng nhịp cuốc của chị chưa bao giờ chậm lại.

Là con gái, Trịnh Thị Hòa cũng có những phút giây yếu lòng. Giữa đêm mưa rừng lạnh buốt, nhớ nhà, nhớ mẹ, nước mắt chị lặng lẽ rơi. Nhưng chỉ cần nghe tiếng xe từ xa vọng lại, chị lại gạt vội mệt mỏi, dốc sức hoàn thành nốt phần việc của mình. Với chị, mỗi chuyến xe qua an toàn là một niềm vui, một minh chứng rằng sự hy sinh của tuổi trẻ không hề uổng phí.

Có lần, trong lúc làm đường, một mảnh bom văng trúng khiến chị bị thương. Sau khi được băng bó sơ sài, Trịnh Thị Hòa xin tiếp tục ở lại đơn vị, không rời công trường. Chị hiểu rằng thiếu một người, công việc sẽ chậm lại, và con đường cần được thông ngay trong đêm.

Khi chiến tranh kết thúc, Trịnh Thị Hòa trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những ký ức không thể nào quên. Những con đường chị từng san lấp nay đã bình yên, xe cộ qua lại tấp nập. Nhưng trong lịch sử những năm tháng hoa lửa, hình ảnh nữ thanh niên xung phong cầm cuốc xẻng giữa đêm tối, gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường như Trịnh Thị Hòa sẽ mãi là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, của sự hy sinh lặng thầm để đổi lấy ngày mai thông suốt, bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn