Trịnh Tiến Đạt
Chiến dịch Đông Khê diễn ra ác liệt. Nhiệm vụ của tổ là đánh bộc phá mở đường cho đơn vị xung phong. Nhưng hỏa lực địch quá mạnh, nhiều lần tiếp cận đều bị chặn lại.
La Văn Cầu ôm bộc phá, lao lên phía trước. Một tiếng nổ lớn vang lên, anh bị thương nặng, cánh tay gần như đứt lìa.
Đồng đội định đưa anh ra sau, nhưng anh gạt đi. Giọng anh khàn đặc:
“Chưa xong nhiệm vụ… chưa được lui.”
Trong tình thế khẩn cấp, anh đề nghị đồng đội chặt đứt phần tay còn vướng để tiếp tục tiến lên. Không ai cầm được nước mắt, nhưng họ buộc phải làm theo.
Sau đó, anh tiếp tục ôm bộc phá, vượt qua làn đạn, đánh sập lô cốt địch.
Khi trận đánh kết thúc, nhiều người vẫn không tin nổi những gì anh đã làm.
Sự hy sinh và ý chí của anh không chỉ mở đường cho trận đánh, mà còn trở thành biểu tượng cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.



