Trịnh Tố Tâm: "Vua mìn" khiến quân thù khiếp vía
Trên chiến trường Quảng Trị - Thừa Thiên những năm 1967-1970, có một cái tên mà mỗi khi nghe thấy, các đơn vị lính Mỹ và lính dù Sài Gòn đều phải rùng mình lo sợ. Đó chính là Trịnh Tố Tâm, người được đồng đội và cả đối phương gọi bằng biệt danh "Vua mìn". Với lối đánh du kích biến hóa, mưu trí và cực kỳ dũng cảm, anh đã biến những vùng đất tưởng chừng yên tĩnh thành những "tọa độ chết" đối với quân xâm lược. Câu chuyện của Trịnh Tố Tâm là minh chứng cho sự sáng tạo vô biên của chiến tranh nhân dân.
Trịnh Tố Tâm quê ở Hà Tây (nay là Hà Nội), nhập ngũ năm 1965. Khi vào chiến trường miền Trung, anh được giao nhiệm vụ ở đơn vị công binh, đặc công. Với đôi bàn tay khéo léo và óc quan sát nhạy bén, anh không chỉ giỏi đặt mìn mà còn giỏi "cải tiến" vũ khí của địch để đánh lại địch. Anh thường xuyên bí mật lẻn vào sát nách các căn cứ của Mỹ, quan sát quy luật đi lại của chúng rồi mới bắt đầu dàn trận. Có những trận đánh, anh cùng tiểu đội của mình đã gài mìn tiêu diệt hàng chục xe bọc thép của địch chỉ trong một đêm, khiến quân thù hoang mang tột độ vì "không biết đối phương ở đâu".
Điểm đặc biệt nhất ở Trịnh Tố Tâm là lòng dũng cảm đến mức khó tin. Có lần, để nắm chắc quy luật rà mìn của lính Mỹ, anh đã bí mật nằm vùi dưới cát, che mắt bằng những bụi cỏ khô ngay sát lề đường nơi đoàn xe địch đi qua. Anh nằm đó suốt nhiều giờ đồng hồ dưới cái nắng như nung, chỉ cách chân lính Mỹ vài bước chân để quan sát cách chúng sử dụng máy dò mìn. Từ những quan sát thực tế đó, anh đã nghĩ ra cách đặt mìn "phi quy luật", khiến các thiết bị hiện đại nhất của quân đội Mỹ cũng phải bó tay. Anh đã được tặng danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ" tới 53 lần – một kỷ lục vô tiền khoáng hậu trong lịch sử kháng chiến.
Không chỉ đánh giỏi, Trịnh Tố Tâm còn là một chỉ huy mẫu mực. Anh luôn dành những phần khó khăn, nguy hiểm nhất về phía mình để che chở cho đồng đội. Anh thường nói: "Đánh giặc không chỉ bằng súng, mà phải bằng cái đầu. Mỗi quả mìn đặt xuống phải là một nỗi khiếp sợ cho kẻ thù". Trịnh Tố Tâm đã lãnh đạo đơn vị mình lập nên những chiến công lẫy lừng trên khắp các chiến trường miền Trung khói lửa. Hình ảnh người chiến sĩ công binh mảnh khảnh với đôi mắt sáng rực lý tưởng đã trở thành một phần linh hồn của thời hoa lửa. Sau này, anh trở thành một cán bộ cao cấp của Đảng và Nhà nước, nhưng ký ức về "vua mìn" dũng cảm vẫn luôn là niềm tự hào của quân đội nhân dân Việt Nam.



