Trịnh Tùng – Chúa Trịnh thời Lê Trung Hưng
Trịnh Tùng là một trong những nhân vật quyền lực nhất của chính quyền Lê Trung Hưng.
Trịnh Tùng sinh năm 1550 và là con của Trịnh Kiểm. Ông có vai trò quan trọng trong cuộc chiến với nhà Mạc. Năm 1592, quân Trịnh tiến ra Thăng Long và đánh bại lực lượng nhà Mạc tại kinh đô. Sau thắng lợi này, nhà Lê được đưa trở lại Thăng Long. Tuy nhiên, quyền lực thực tế của triều đình ngày càng phụ thuộc vào các chúa Trịnh. Trịnh Tùng mất năm 1623. Ông được xem là người đặt nền móng vững chắc cho thế lực họ Trịnh ở Đàng Ngoài.



