Thân nhân liệt sĩ, người có công

Trịnh Xuân Mậu

viết bài dự thi câu chuyện thời hoa lửa về nhân vật Lê Viết Đính

Khánh Hòa17/09/2026Đoàn Phường Dương Nỗ (Đoàn phường Dương Nỗ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ngày tháng năm, khi đi qua những con đường rợp bóng mát của vùng đất miền Đông Nam Bộ, tôi chợt nhận ra hòa bình không phải là một điều tự nhiên sẵn có. Nó được đánh đổi và gìn giữ bằng cả thanh xuân, mồ hôi và máu của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn", của những người lính sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng tư khi Tổ quốc lâm nguy. Trong hành trình tìm kiếm và lắng nghe những ký ức vô giá ấy thông qua cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, câu chuyện về ông Trịnh Xuân Mậu – người cựu chiến binh đang sống lặng lẽ tại xã An Viễn, huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai – đã thắp lên trong tôi một niềm xúc động và biết ơn vô hạn.

Nhìn vào những trang sử vàng sau mốc son chói lọi năm 1975, đất nước ta lại bước vào một giai đoạn thử thách mới đầy cam go. Khi tiếng súng xung đột biên giới nổ vang, những chàng trai mười chín, đôi mươi của thế hệ ông Trịnh Xuân Mậu lại một lần nữa lên đường làm nhiệm vụ quốc tế cao cả, bảo vệ biên cương, bờ cõi của Tổ quốc. "Thời hoa lửa" của ông Mậu không phải là những trang thơ mộng mị, mà được viết bằng những dấu chân lội qua rừng sâu, những đêm mật tập nhịn đói dưới những cơn mưa rừng tầm tã, và ranh giới giữa sự sống hay cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc ngón tay bóp cò.

Trải qua những năm tháng chiến đấu khốc liệt, đối mặt với sự tàn khốc của bom đạn và sự hiểm nguy của chiến trường làm nhiệm vụ quốc tế, ông cùng đồng đội đã kiên cường vượt qua tất cả bằng một lòng yêu nước nồng nàn, bằng sự chở che gắn kết của tình đồng chí vững bền. Từng tấc đất biên cương được giữ vững, từng vùng đất hồi sinh từ tro tàn chính là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người lính kiên trung như ông.

Chiến tranh khép lại, người lính Trịnh Xuân Mậu trở về với cuộc sống đời thường. Ông chọn mảnh đất An Viễn làm nơi dừng chân, cởi bỏ chiếc áo lính bạc màu để khoác lên mình tấm áo người lao động bình dị giữa thời bình. Những vết thương trên da thịt, những ký ức đau thương về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu không làm ông ngã lòng. Ngược lại, nó trở thành động lực để ông sống tốt hơn mỗi ngày, cống hiến sức lực nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng quê hương, chăm lo cho gia đình và chòm xóm.

Dù thời gian có phủ bụi lên những kỷ vật, dù những vết thương cũ đôi khi vẫn nhói đau mỗi khi trái gió trở trời, nhưng tinh thần người lính cụ Hồ trong cựu chiến binh Trịnh Xuân Mậu thì chưa bao giờ vụt tắt. Câu chuyện cuộc đời ông nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi rằng: Mỗi một phút giây yên bình, mỗi một mái trường lợp ngói đỏ, mỗi một nụ cười trẻ thơ hôm nay là kết tinh từ máu xương và cả cuộc đời của thế hệ cha anh đi trước.

Viết về ông Trịnh Xuân Mậu, tôi muốn gửi gắm một lời tri ân sâu sắc nhất từ trái tim của một người trẻ được sinh ra trong hòa bình. Chúng tôi – thế hệ Gen Z hôm nay – nguyện sẽ tiếp nối ngọn lửa kiên trung ấy, biến lòng biết ơn thành hành động, ra sức học tập và cống hiến để xứng đáng với một "thời hoa lửa" hào hùng mà các bác, các chú đã đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn