TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA (1)
Nhiều năm sau chiến tranh, người lính trở lại chiến trường xưa, nơi từng in dấu chân tuổi trẻ và những mất mát không thể quên.
Ngày trở lại làng Thủy Triều, ông Võ Ngọc Thanh đi rất chậm. Không phải vì tuổi cao, mà vì mỗi bước chân đều gợi lại một phần ký ức.
Con đường đất năm xưa giờ đã được bê tông hóa. Những hàng tre từng che chở cho bộ đội nay vẫn còn, nhưng cao lớn và xanh tốt hơn. Chỉ có giao thông hào là không còn dấu vết, đã lấp đi theo thời gian.
Ông đứng rất lâu ở bãi đất từng là vị trí chiến đấu của mình. Nơi ấy giờ là ruộng lúa. Gió thổi nhẹ, không còn tiếng súng, chỉ có mùi bùn non và tiếng côn trùng.
Trong đầu ông, mọi thứ lại hiện lên: tiếng lựu đạn nổ, tiếng gọi nhau giữa khói lửa, tiếng người dân thúc giục xuống hầm. Nhưng khi mở mắt ra, trước mặt ông chỉ là một làng quê yên bình.
Ông tìm đến nơi từng chôn cất tạm thời một đồng đội. Giờ ở đó là một ngôi nhà mới. Ông đứng lặng, cúi đầu rất lâu, không cần lời nào.
Trở lại chiến trường xưa, ông không buồn nhiều như đã nghĩ. Thay vào đó là cảm giác nhẹ nhõm. Bởi nơi từng là chiến trường giờ đã hồi sinh, đúng như điều mà họ từng chiến đấu để đạt được.
“Chúng tôi ngã xuống để nơi này được yên bình,” ông nói.
Và trong khoảnh khắc ấy, ông hiểu rằng: sự trở về lớn nhất không phải là quay lại nơi cũ, mà là thấy được ý nghĩa của những hy sinh năm xưa.



