Trong những chuyến trở lại Quảng Trị, đứng trước mộ phần của đồng đội, Anh hùng Phạm Thanh Tâm lặng lẽ rất lâu. Với ông, chiến trường xưa không chỉ là nơi ghi dấu chiến công, mà còn là nơi gửi lại một phần tuổi trẻ và những người bạn chiến đấu không bao giờ trở về.
Mỗi lần thắp hương, ông lại nhớ đến những đêm trinh sát luồn sâu, những trận đánh Tà Cơn, Ái Tử, những khoảnh khắc sinh tử giữa làn đạn. Ký ức ấy không hề phai mờ theo năm tháng, mà càng lắng sâu, càng trở nên thiêng liêng.
Ông luôn tâm niệm rằng, mình còn sống, còn được chứng kiến đất nước hòa bình hôm nay là nhờ sự hy sinh của biết bao đồng đội. Chính vì thế, ông luôn sống khiêm nhường, không bao giờ coi mình là trung tâm của những chiến công. |