TRỞ LẠI ĐIỆN BIÊN
TRỞ LẠI ĐIỆN BIÊN
Năm ấy, Hoàng đã ngoài bảy mươi.
Một buổi sáng, ông nhận được lời mời trở lại Điện Biên cùng những người đồng đội cũ.
Ông ngồi rất lâu bên chiếc ba lô đã bạc màu.
Rồi ông mở tủ, lấy ra mảnh vải đỏ mẹ từng đưa trước ngày ông lên đường.
Mảnh vải đã cũ.
Nhưng ông vẫn giữ suốt hơn nửa thế kỷ.
Đoàn người trở lại Điện Biên vào một buổi sáng có nắng.
Hoàng bước xuống xe.
Ông đứng im.
Trước mắt ông là những ngọn núi từng chìm trong khói lửa.
Nhưng hôm nay, nơi ấy xanh ngắt.
Cây cối mọc trên những chiến hào cũ.
Trẻ em chạy chơi trên những con đường sạch sẽ.
Hoàng chống gậy bước lên đồi A1.
Mỗi bước chân lại kéo theo một ký ức.
Ông nhớ những người đồng đội.
Nhớ tiếng gọi nhau giữa chiến hào.
Nhớ những đêm mưa lạnh.
Và nhớ những người đã không thể nhìn thấy ngày hôm nay.
Một người đồng đội đặt tay lên vai ông.
— Hoàng, cậu còn nhớ không?
Ông gật đầu.
— Nhớ từng người.
Hai người đứng rất lâu trên đỉnh đồi.
Không ai nói thêm.
Chiều hôm đó, Hoàng đến nghĩa trang liệt sĩ.
Ông mang theo một bó hoa rừng.
Ông đặt hoa xuống trước những ngôi mộ.
— Chúng tôi về thăm các cậu đây.
Gió thổi nhẹ.
Lá cây rung lên.
Hoàng ngồi xuống.
Ông kể về quê nhà.
Kể về những cánh đồng lúa.
Kể về những đứa trẻ ngày nay được đến trường.
Kể rằng mẹ ông đã mất từ lâu.
Và kể rằng ông đã giữ lời hứa.
— Đất nước vẫn bình yên.
— Những điều chúng ta mong ngày ấy... cuối cùng cũng thành sự thật.
Một cô bé đứng gần đó nghe thấy.
Cô hỏi:
— Ông ơi, ông đang nói chuyện với ai vậy?
Hoàng mỉm cười.
— Với những người bạn của ông.
— Họ có nghe được không?
Hoàng nhìn những hàng bia.
— Ông không biết.
Ông ngừng lại một chút rồi nói:
— Nhưng ông vẫn muốn kể.
Cô bé đặt một bông hoa xuống bên cạnh.
— Cháu cũng muốn kể với họ.
Hoàng nhìn cô bé.
— Cháu muốn kể gì?
Cô bé cười:
— Cháu muốn kể rằng bây giờ chúng cháu được sống trong hòa bình.
Hoàng xúc động.
Ông gật đầu.
— Vậy cháu kể đi.
Cô bé cúi xuống trước những ngôi mộ.
— Các ông ơi...
— Chúng cháu vẫn nhớ các ông.
Hoàng quay mặt đi.
Một giọt nước mắt rơi xuống.
Nhưng lần này, đó không phải nước mắt của đau buồn.
Đó là nước mắt của một người đã chờ hơn nửa thế kỷ để nghe câu nói ấy.
Trên đỉnh đồi, lá cờ đỏ tung bay trong gió.
Hoàng ngẩng lên nhìn.
Ông nhớ lại ngày chiến thắng năm xưa.
Một chàng trai trẻ đã từng đứng giữa khói lửa và mơ về ngày hòa bình.
Hôm nay, ông đã tận mắt nhìn thấy.
Ông khẽ nói:
— Các cậu à...
— Điện Biên vẫn còn.
— Và chúng ta chưa bao giờ bị lãng quên.
Ông đặt bàn tay lên ngực.
Rồi chậm rãi bước xuống đồi.
Phía trước ông là một con đường đầy nắng.
Một con đường mà những người lính năm xưa đã đánh đổi tuổi trẻ để mở ra.
Chiến thắng đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi bước chân trên mảnh đất Điện Biên hôm nay vẫn là một lời nhắc rằng hòa bình được xây nên từ ký ức, lòng biết ơn và sự hy sinh của những người đi trước.


