Trở lại Thừa Thiên lãnh đạo kháng chiến
Cuối năm 1946, Nguyễn Chí Thanh trở lại quê hương Thừa Thiên, trực tiếp lãnh đạo cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trong hoàn cảnh vô cùng gian khó. Khi Huế bị địch đánh phá, lực lượng cách mạng tổn thất và nhiều người hoang mang, ông vẫn vững tin vào sức mạnh của nhân dân. Ông chủ trương bám đất, bám dân, khôi phục cơ sở cách mạng, củng cố lực lượng và giữ vững niềm tin của quần chúng. Những trận đánh như Hộ Thành, Đất Đỏ góp phần khẳng định rằng lực lượng kháng chiến vẫn tồn tại và tiếp tục chiến đấu. Nhờ sự lãnh đạo sâu sát, phong trào kháng chiến ở Thừa Thiên từng bước được khôi phục, nhân dân tiếp tục che chở và ủng hộ cách mạng. Qua đó, Nguyễn Chí Thanh thể hiện bản lĩnh của một người lãnh đạo kiên định, gần dân và luôn tin vào sức mạnh của quần chúng. Câu chuyện để lại bài học sâu sắc: “Có lòng tin của dân là có tất cả” – giữ được lòng dân chính là giữ được cội nguồn sức mạnh của cuộc kháng chiến.

Cuối năm 1946, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào một giai đoạn vô cùng khốc liệt. Sau ngày Toàn quốc kháng chiến, tiếng súng đã vang lên trên khắp đất nước. Ở Thừa Thiên, quê hương của Nguyễn Chí Thanh, tình hình cũng ngày càng căng thẳng. Thành phố Huế trở thành một trong những chiến trường ác liệt.
Trong những ngày tháng ấy, Nguyễn Chí Thanh không chọn một nơi an toàn để đứng ngoài cuộc. Ông trở lại với quê hương, trực tiếp lãnh đạo cuộc kháng chiến. Năm 1947, ông được giao làm Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên, sau đó kiêm Bí thư Phân khu ủy Bình – Trị – Thiên.
Quân Đội Nhân Dân
Đó là lúc thử thách lớn nhất đang chờ đợi ông.
Mặt trận Huế bị địch đánh phá dữ dội. Nhiều cơ quan, cơ sở cách mạng bị tổn thất. Lực lượng vũ trang thiếu thốn, một bộ phận cán bộ và quần chúng hoang mang. Có người nghĩ rằng cuộc kháng chiến đã thất bại, rằng lực lượng cách mạng không còn đủ sức đứng vững trên quê hương.
Nhưng Nguyễn Chí Thanh không nghĩ như vậy.
Ông hiểu rằng, trong chiến tranh, có thể mất một thành phố, mất một vùng đất, nhưng nếu còn giữ được lòng dân thì cuộc kháng chiến vẫn còn sức mạnh để đứng lên.
Trong một cuộc trao đổi với cán bộ, ông đã nói một câu trở thành dấu ấn sâu sắc:
“Mất đất chưa phải là mất nước. Chúng ta chỉ sợ mất lòng tin của dân. Có lòng tin của dân là có tất cả.”
Q
Quân Đội Nhân Dân
+1
Đó không chỉ là một lời động viên.
Đó là một cách nhìn chiến lược.
Nguyễn Chí Thanh chủ trương không chạy dài, không rời bỏ nhân dân. Ông yêu cầu cán bộ phải bám đất, bám dân, gây dựng lại cơ sở, tập hợp lực lượng và chuẩn bị cho một cuộc kháng chiến lâu dài.
B
Bộ Quốc Phòng Việt Nam
Sau khi rời khỏi thành phố Huế, các cơ quan cách mạng phải lui về những vùng nông thôn và căn cứ an toàn hơn. Nhưng với Nguyễn Chí Thanh, rút lui không có nghĩa là từ bỏ.
Ông cùng các đồng chí tìm cách trở lại với dân.
Có những ngày, cán bộ phải đi qua những vùng đất nguy hiểm, sống trong điều kiện thiếu thốn, luôn đối mặt với sự truy lùng của quân địch. Nhưng từng cơ sở được gây dựng lại, từng cán bộ được tập hợp, từng người dân được động viên. Những mạch sống của phong trào cách mạng dần dần được nối lại.
Ông đặc biệt quan tâm đến việc củng cố niềm tin của nhân dân.
Bởi ông hiểu: người dân chỉ có thể hết lòng ủng hộ kháng chiến khi họ tin rằng lực lượng cách mạng sẽ bảo vệ họ, cùng họ vượt qua gian khổ và nhất định không bỏ cuộc.
Vì vậy, cán bộ không chỉ làm nhiệm vụ chiến đấu. Họ còn phải giúp dân sản xuất, bảo đảm đời sống, tuyên truyền, vận động và xây dựng cơ sở. Từ những việc nhỏ bé ấy, niềm tin được khôi phục từng ngày.
Q
Quân Đội Nhân Dân
Rồi một quyết định quan trọng được đưa ra: phải làm cho nhân dân thấy rằng bộ đội vẫn còn, lực lượng kháng chiến vẫn còn và cuộc chiến đấu vẫn tiếp tục.
Những trận đánh được tổ chức để gây tiếng vang, củng cố tinh thần chiến đấu và chứng minh với quân địch rằng chúng chưa thể khuất phục được phong trào cách mạng.
Ngày 24 tháng 3 năm 1947, lực lượng ta đánh đồn Hộ Thành. Chỉ vài ngày sau, ngày 29 tháng 3, trận đánh Đất Đỏ tiếp tục diễn ra. Những chiến công ấy có ý nghĩa không chỉ về quân sự mà còn về chính trị và tinh thần: kháng chiến vẫn còn, bộ đội vẫn còn, niềm tin của nhân dân vẫn còn.
Q
Quân Đội Nhân Dân
Từ đó, phong trào kháng chiến ở Thừa Thiên từng bước hồi phục.
Những người cán bộ trở lại đồng bằng. Các cơ sở cách mạng được gây dựng. Lực lượng vũ trang phát triển. Chiến tranh du kích ngày càng lan rộng ở những vùng địch kiểm soát. Nhân dân tiếp tục che chở, nuôi dưỡng và giúp đỡ cán bộ, chiến sĩ.
Điều tưởng như đã mất dần được tìm lại: niềm tin.
Và chính niềm tin ấy đã trở thành sức mạnh để quân và dân Thừa Thiên đứng vững trong những năm tháng khắc nghiệt nhất của cuộc kháng chiến.
B
Bộ Quốc Phòng Việt Nam
+1
Nhìn lại chặng đường ấy, có thể thấy Nguyễn Chí Thanh không chỉ là một người lãnh đạo giỏi về tổ chức hay quân sự. Điều đáng quý hơn ở ông là khả năng nhìn thấy sức mạnh tiềm ẩn trong nhân dân ngay cả khi tình thế tưởng như đã rất khó khăn.
Ông trở về Thừa Thiên không phải để tìm một chiến thắng dễ dàng.
Ông trở về để giữ dân, giữ đất, giữ niềm tin và giữ ngọn lửa kháng chiến.
Và chính từ những ngày tháng gian nan ấy, một bài học lớn đã được chứng minh bằng thực tiễn: một cuộc chiến có thể mất đi nhiều thứ, nhưng nếu còn lòng dân thì vẫn còn sức mạnh để đứng lên.
Nguyễn Chí Thanh từng nói: “Có lòng tin của dân là có tất cả.”
Câu nói ấy cũng chính là tinh thần của những ngày ông trở lại Thừa Thiên lãnh đạo kháng chiến.
Bởi trong những năm tháng khói lửa, ông đã hiểu một điều giản dị mà sâu sắc:
Giữ được lòng dân là giữ được cội nguồn của sức mạnh. Và khi nhân dân còn tin, còn đồng lòng, thì dù gian khổ đến đâu, con đường đi tới thắng lợi vẫn còn ở phía trước.



