Trở thành giao liên – cô gái “bóng thấp hơn súng”
Năm 1947, phong trào Việt Minh lan rộng. Lan 17 tuổi, xung phong làm giao liên cho huyện đội. Cô nhỏ người, bóng dáng bé như cành củi khô, nhưng đôi mắt thì sáng và gan góc như mắt loài báo rừng.
Nhiệm vụ đầu tiên của Lan là đem thư mật qua ba con khe, băng qua dốc Cổng Trời – nơi lũ lính Pháp phục kích quanh năm. Đồng đội bảo:
“Đi đường đó dễ mất mạng lắm. Em có sợ không?”
Lan chỉ cười:
“Nếu em sợ thì ai đi? Rừng thương người biết tin rừng.”
Chặng đường đêm đầu tiên ấy dài hơn 30 km xuyên rừng. Cô gái bé nhỏ ấy đi một mạch, không nghỉ, vừa đi vừa để ý tiếng gió đổi hướng – dấu hiệu lính địch di chuyển.
Đến khi đưa thư đến trạm, đôi vai cô đỏ rực như bị lửa đốt, nhưng Lan chỉ thở nhẹ rồi quay về luôn, không ngủ một phút.


