Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Trở Về Bên Dòng Sông Xưa

Ông Tịnh, một cụ già hiền hậu sống cạnh dòng sông quê, kể lại câu chuyện tuổi trẻ của mình khi làm giao liên. Đó là hành trình của lòng can đảm, của những con người bình dị nhưng giàu tình thương, giữ vững niềm tin để bảo vệ quê hương trong những năm tháng gian khó

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Thị Nhung (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều muộn, nắng rót vàng xuống dòng sông Nậm Giang lấp lánh. Cậu Phúc – học sinh lớp 9 – mang tập báo tường của lớp tới nhờ ông Tịnh xem bài viết. Ông vốn là người kể chuyện hay nhất làng, nên lũ trẻ rất yêu quý.

Khi đọc đến câu “Thời hoa lửa”, ông Tịnh khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm như đang nhìn lại chính tuổi trẻ của mình.

“Ngày bằng tuổi cháu,” ông bắt đầu, “ông là giao liên, ngày nào cũng đi qua con đường ven sông này…”

Ông kể lại lần đầu tiên được giao nhiệm vụ chuyển một bức thư quan trọng tới đội công tác bên kia dãy đồi. Trời mưa kéo dài nhiều ngày, đường đất lầy lội, đôi dép cứ lún sâu mỗi bước. Ông hồi đó chỉ là chàng trai mười bảy tuổi, vừa hồi hộp vừa lo không hoàn thành nhiệm vụ.

Dọc đường, bà Tư – người bán khoai bên bến nước – dúi vào tay ông mấy củ khoai nóng và nói:
“Con đi cẩn thận. Mọi người chờ tin con.”
Chỉ câu nói ấy đã khiến ông thấy ấm áp và vững lòng vô cùng.

Đến con suối lớn, nước chảy xiết vì mưa, ông hoang mang đứng lại. Nhưng rồi nhớ lời bà Tư, nhớ ánh mắt tin tưởng của các anh trong đội, ông quyết định tìm lối vòng an toàn hơn. Dù đường xa gấp đôi, ông vẫn chậm rãi băng qua từng mô đất, từng lối cỏ ướt.

Khi đến nơi, bức thư đã kịp giúp cả đội thay đổi kế hoạch, tránh được nguy hiểm. Các anh ôm ông, vỗ vai, cảm ơn ông như cảm ơn một người thân.
“Từ khoảnh khắc đó,” ông Tịnh nói, “ông học được rằng can đảm không phải là liều lĩnh, mà là biết sợ nhưng vẫn cố gắng làm điều đúng.”

Phúc lặng người nghe, tưởng như đang thấy trước mắt mình một chàng trai trẻ đi trong màn mưa, ôm chặt niềm tin của bao người quê hương vào ngực.

Kết thúc câu chuyện, ông Tịnh nhìn Phúc hiền hậu:
“Thời nào cũng có thử thách, cháu à. Nhưng chỉ cần mình sống tử tế, luôn nghĩ cho người khác, thì lúc nào lòng mình cũng sáng như buổi chiều nay bên dòng sông.”

Phúc gật đầu, ghi lại câu nói ấy vào trang cuối cùng của tập báo tường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn