Trở về đơn vị sau Điện Biên
Sau ngày rời Điện Biên, chúng tôi trở về đơn vị. Con đường phía trước không còn giống những ngày hành quân vào chiến dịch. Trong lòng mỗi người có niềm vui vì đã hoàn thành một nhiệm vụ lớn, nhưng cũng có một khoảng lặng khó gọi thành tên.

Sau ngày rời Điện Biên, chúng tôi trở về đơn vị.
Con đường phía trước không còn giống những ngày hành quân vào chiến dịch. Trong lòng mỗi người có niềm vui vì đã hoàn thành một nhiệm vụ lớn, nhưng cũng có một khoảng lặng khó gọi thành tên.
Tôi mang ba lô trên vai, bước cùng những người đồng đội còn lại.
Một anh đi bên cạnh nói:
— Vậy là Điện Biên đã ở phía sau rồi.
Tôi đáp:
— Ở phía sau, nhưng chắc chẳng ai quên được.
Anh gật đầu.
Đúng vậy.
Có những nơi ta đi qua rồi sẽ quên. Nhưng Điện Biên thì khác.
Mỗi con đường, mỗi quả đồi dường như đều gắn với một câu chuyện.
Trên đường trở về, chúng tôi thường nhắc về những ngày đã qua.
Người nhớ những đêm đào công sự.
Người nhớ những ngày mưa rét.
Người nhớ những chuyến vận chuyển gian khổ.
Có người nhắc đến một đồng đội không còn trở về.
Câu chuyện đang vui lại lắng xuống.
Tôi hiểu rằng mỗi người lính đều mang theo trong hành trang của mình không chỉ có quân trang, mà còn có ký ức về những người đã cùng mình chiến đấu.
Khi về đến đơn vị, chúng tôi được cán bộ và anh em đón.
Những cái bắt tay thật chặt.
Những câu hỏi giản dị:
— Anh em có khỏe không?
— Đường về có khó không?
— Ở Điện Biên thế nào?
Chúng tôi kể lại những gì có thể kể.
Nhưng có những chuyện không dễ nói thành lời.
Tôi chỉ nói:
— Anh em đoàn kết lắm. Ai cũng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Người chỉ huy gật đầu.
Rồi chúng tôi bắt đầu trở lại công việc thường ngày.
Ba lô được sắp xếp.
Trang bị được kiểm tra.
Những người trở về cùng nhau nhanh chóng hòa vào nhịp sinh hoạt của đơn vị.
Tưởng như mọi thứ đã trở lại bình thường.
Nhưng thực ra, chúng tôi đã thay đổi.
Sau Điện Biên, tôi nhận ra mình quý hơn những điều rất giản dị.
Một bữa cơm đủ đầy.
Một đêm được ngủ yên.
Một lá thư của gia đình.
Một buổi chiều nghe tiếng quê hương.
Và đặc biệt là những người đồng đội bên cạnh mình.
Một buổi tối, tôi ngồi cùng người bạn cũ.
Anh hỏi:
— Cậu có nhớ Điện Biên không?
Tôi nói:
— Nhớ chứ.
— Nhớ điều gì nhất?
Tôi suy nghĩ rồi đáp:
— Nhớ anh em.
Anh im lặng.
Một lúc sau, anh nói:
— Tôi cũng vậy.
Chúng tôi không nhắc thêm.
Có những kỷ niệm càng sâu thì càng không cần nói nhiều.
Sau này, khi nhìn lại những năm tháng ấy, tôi hiểu rằng trở về đơn vị không có nghĩa là những ngày ở Điện Biên đã kết thúc trong lòng người lính.
Chúng tôi mang theo Điện Biên trong ký ức.
Mang theo những bài học về kỷ luật, đoàn kết và trách nhiệm.
Mang theo cả những lời hẹn của những người đồng đội đã không thể trở về.
Và từ đó, tiếp tục nhiệm vụ mới với một niềm tin giản dị:
Chiến tranh rồi sẽ qua, nhưng tình đồng đội và ký ức về những năm tháng ấy sẽ còn mãi.


