Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRỞ VỀ QUÊ HƯƠNG

Nghệ An10/08/2026Xã Giai Lạc (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày rời quê lên đường nhập ngũ, Nguyễn Văn Nhuận chỉ là một chàng trai tuổi mười sáu mang trong tim khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc.

Ngày trở về, ông đã là một người lính từng đi qua chiến tranh.

Chiếc ba lô năm nào vẫn còn đó.

Nhưng tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.

Trong hành trang trở về không chỉ có những tấm giấy chứng nhận hay những kỷ vật quân ngũ.

Đi cùng ông còn là ký ức về những cánh rừng biên giới.

Về những người đồng đội đã cùng ông chiến đấu.

Và về những người đã mãi mãi nằm lại nơi đất bạn Campuchia.

Ông kể rằng, ngày trở về quê hương, điều đầu tiên khiến ông xúc động chính là được nhìn thấy lại mái nhà thân thuộc.

Được gặp cha mẹ, anh em và bà con lối xóm sau những năm tháng xa cách.

Đó là niềm hạnh phúc mà trong chiến tranh, không phải người lính nào cũng có được.

Bởi rất nhiều đồng đội của ông đã vĩnh viễn không còn cơ hội trở về.

Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn.

Đất nước vừa bước qua những năm tháng chiến tranh kéo dài.

Quê hương còn nghèo.

Người dân còn thiếu thốn.

Nhưng điều quý giá nhất là tiếng súng đã lùi xa.

Không còn những đêm hành quân.

Không còn những trận đánh sinh tử.

Thay vào đó là tiếng cười của trẻ nhỏ.

Là mùa lúa chín trên những cánh đồng.

Là nhịp sống bình yên đang dần trở lại.

Ông Nguyễn Văn Nhuận không xem mình là người có công lao đặc biệt.

Ông chỉ nhận mình là một người lính may mắn được sống để trở về.

Chính vì thế, ông luôn cố gắng sống giản dị, chân thành và trách nhiệm với gia đình, với quê hương.

Ông tin rằng, người lính khi rời quân ngũ vẫn tiếp tục có nhiệm vụ.

Nếu trong chiến tranh là bảo vệ Tổ quốc bằng súng đạn.

Thì trong thời bình là góp phần xây dựng quê hương bằng lao động, bằng sự gương mẫu và bằng những việc làm thiết thực mỗi ngày.

Những năm tháng sau này, mỗi dịp gặp mặt đồng đội hay đến các buổi giao lưu truyền thống, ông đều sẵn sàng kể lại những ký ức chiến tranh.

Không phải để nhắc về mình.

Mà để nhắc về những người đã không còn trở về.

Ông luôn mong thế hệ trẻ hiểu rằng, hòa bình hôm nay là kết quả của sự hy sinh rất lớn.

Mỗi con đường được mở.

Mỗi ngôi trường được xây.

Mỗi mùa lúa bội thu.

Đều có bóng dáng của những người lính đã cống hiến tuổi thanh xuân cho đất nước.

Đứng trên mảnh đất quê hương hôm nay, nhìn cuộc sống đổi thay từng ngày, ông càng thấm thía giá trị của hai chữ "trở về".

Được trở về không chỉ là niềm hạnh phúc của riêng một người lính.

Đó còn là ước mơ mà biết bao đồng đội của ông đã không kịp thực hiện.

Bởi vậy, ông luôn tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với những người đã gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường.

Và mỗi khi kể lại những câu chuyện của một thời hoa lửa, ông không chỉ kể về quá khứ.

Ông đang trao lại cho thế hệ mai sau một phần ký ức của dân tộc.

Để những người đã hy sinh vẫn tiếp tục sống trong lòng quê hương.

Để những người được trở về biết trân trọng từng ngày bình yên.

Và để ngọn lửa yêu nước, ngọn lửa của trách nhiệm và lòng biết ơn sẽ mãi được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác trên chính mảnh đất quê hương Việt Nam.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn