TRỞ VỀ SAU NỬA THẾ KỶ – CÂU CHUYỆN VỀ CHIẾC VÍ CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ
Nguyễn Văn Nam sinh năm 1947 tại một ngôi làng nhỏ ven sông ở Nam Định. Năm 1966, khi vừa tròn 19 tuổi, anh viết đơn nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ anh dúi vào tay con chiếc ví da cũ, còn cha anh chỉ nói một câu ngắn gọn:“Đi rồi, nhớ giữ gìn cái ví như giữ lòng mình.”
Trong chiếc ví ấy có tấm ảnh nhỏ của gia đình, mảnh giấy ghi địa chỉ và một lá thư của mẹ.
Anh Nam được biên chế vào đơn vị bộ binh, chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị – nơi được gọi là “cối xay thịt”. Những lá thư anh gửi về quê không dài, nhưng luôn có câu:
Mẹ cứ yên tâm. Con còn cái ví mẹ cho, là con còn bình an.



