TRỞ VỀ TRONG LÒNG ĐẤT MẸ PHÚC HÒA
Câu chuyện kể về liệt sĩ Nguyễn Văn Hiền, một trong những người lính đầu tiên của vùng đất Phúc Hòa, Tân Yên lên đường nhập ngũ năm 1963. Anh đã dành trọn những năm tháng thanh xuân đẹp nhất để chiến đấu và hy sinh vào năm 1966. Câu chuyện là lời tri ân muộn màng nhưng sâu sắc từ người đàn em đồng hương Dương Đức Dũng dành cho người tiền bối đã ngã xuống khi đất nước còn chia cắt.
CHƯƠNG 1: TIẾNG GỌI TỪ VÙNG ĐẤT CẦU VỒNG
Năm 1963, khi miền Bắc đang trong những năm tháng xây dựng xã hội chủ nghĩa và chi viện thầm lặng cho miền Nam, vùng quê Phúc Hòa (Tân Yên, Bắc Giang) tiễn đưa một trong những người con ưu tú nhất của mình lên đường. Chàng thanh niên Nguyễn Văn Hiền nhập ngũ với tâm thế của một người lính tiên phong.
Tại Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang, anh Hiền nhanh chóng trở thành một người lính dạn dày. Lúc bấy giờ, cậu thiếu niên Dương Đức Dũng ở xã Liên Chung lân cận vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường, nhìn các đàn anh như anh Hiền lên đường với niềm ngưỡng mộ vô hạn.
Nguyễn Văn Hiền mang theo tinh thần thượng võ của vùng đất Cầu Vồng, điềm tĩnh nhưng vô cùng quyết liệt trong huấn luyện. Anh là tấm gương cho các thế hệ thanh niên Tân Yên ngày ấy về lòng yêu nước và sự tận tụy với nhiệm vụ.
CHƯƠNG 2: NHỮNG NĂM THÁNG LỬA ĐẠN 1966
Năm 1966, cuộc chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ ra miền Bắc bắt đầu leo thang dữ dội. Đơn vị của anh Hiền phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã. Dù ở bất cứ trận địa nào, người chiến sĩ ấy vẫn giữ vững tay súng, bảo vệ từng tấc đất quê hương và các tuyến đường chi viện huyết mạch.
Trong những năm tháng khó khăn đó, tin tức về anh luôn là nguồn động lực cho bà con Phúc Hòa. Anh gửi về những dòng thư ngắn ngủi nhưng đầy niềm tin vào ngày độc lập. Thế nhưng, cuộc chiến đấu khốc liệt đã lấy đi người con ưu tú của Bắc Giang. Năm 1966, giữa lúc tuổi đời còn đang rực rỡ nhất, Nguyễn Văn Hiền đã anh dũng hy sinh.
Sự ra đi của anh là một nỗi mất mát lớn lao cho gia đình và đơn vị, nhưng anh đã hoàn thành sứ mệnh cao cả của một người lính: chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì độc lập của Tổ quốc.
CHƯƠNG 3: CUỘC TIẾP NỐI CỦA THẾ HỆ ĐÀN EM
Hai năm sau ngày anh Hiền ngã xuống, năm 1968, Dương Đức Dũng viết đơn nhập ngũ. Mang theo ký ức về người đàn anh đồng hương dũng cảm, ông Dũng đứng vào hàng ngũ Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang, sau này trở thành một Tiểu đội trưởng (at) mang quân hàm H2 (Hạ sĩ).
Suốt những năm tháng chinh chiến sau đó, ông Dũng luôn lấy tấm gương của liệt sĩ Nguyễn Văn Hiền để rèn luyện bản thân và chỉ huy tiểu đội. Đối với ông, anh Hiền không chỉ là một người lính đi trước, mà là một biểu tượng của lòng trung kiên.
— "Chúng ta chiến đấu không chỉ cho mình, mà còn cho cả những người như anh Hiền đã nằm xuống khi tuổi đời còn quá trẻ" — Ông Dũng thường nhắc nhở anh em trong tiểu đội như thế giữa những giờ nghỉ trên chiến trường.
CHƯƠNG 4: NGHĨA TÌNH TRONG LÒNG QUÊ HƯƠNG
Khác với nhiều đồng đội phải nằm lại nơi chiến trường xa xôi, liệt sĩ Nguyễn Văn Hiền đã được đưa về mai táng tại quê nhà Phúc Hòa. Nấm mồ của anh được bao bọc bởi tình yêu thương của gia đình và sự che chở của đất mẹ Tân Yên.
Hòa bình lập lại, ông Dương Đức Dũng trở về quê hương Liên Chung. Dù thời gian đã trôi qua hơn nửa thế kỷ, ông vẫn tỉ mỉ lưu giữ thông tin về người tiền bối năm xưa. Ông nhớ rõ ngày anh nhập ngũ năm 1963, nhớ năm anh hy sinh 1966 và niềm an ủi lớn nhất là anh đã được nằm lại trong lòng đất quê cha đất tổ.
Ở tuổi già, ông Dũng vẫn thường kể cho thế hệ trẻ nghe về liệt sĩ Nguyễn Văn Hiền. Với ông, sự hy sinh của anh Hiền là viên gạch đầu tiên xây nên tượng đài hòa bình của ngày hôm nay. Anh đã trở về, tan vào đất đai Phúc Hòa, để màu xanh của những vườn vải quê hương mãi mãi tươi tốt.
Thông tin người cung cấp:
Tên người cung cấp: Dương Đức Dũng (Năm sinh: 1947)
Địa chỉ: Liên Chung - Tân Yên - Bắc Giang
Năm nhập ngũ: 1968 (Cấp bậc: H2, Chức vụ: at - Tiểu đội trưởng)
Đơn vị: Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang



