Trở về từ cuộc chiến phần 3

Sau mấy câu hỏi thăm về nhau, ông Dậu ôn tồn nói với chúng tôi: "Thôi thông cảm, có mình tôi ở nhà, bà nhà tôi đi trông cháu cho con trai ở Hà Nội, còn các cháu đều đi làm ăn xa, mời các đồng đội và cháu (tức con trai tôi) xuống nhà bếp ăn cơm vì cũng đến bữa trưa rồi! vừa ăn, chúng ta vừa nói chuyện tiếp.
Chúng tôi xuống nhà bếp, cái chiếu trải trên nền bê tông và mâm cơm thịnh soạn tự tay ông nấu nướng được xếp ra có đủ các món thức ăn: Thịt, cá và rau xanh. Ông nói:
- Mấy chục năm rồi, hôm nay các cậu xuống chơi chúng mình mới được gặp lại nhau, cứ ăn uống tự nhiên như ngày còn ở quân đội nhé. Ông lấy trong tủ ra đủ các loại rượu, bia, nước ngọt, rượu ngâm thuốc bắc, ngâm trái cây dâu và cả chai rượu y kong hay Ama kông gì đó (tiếng dân tộc Gia rai Ama là bố và A mị là mẹ) do khách biếu, ông bảo A ma Kông người Tây Nguyên thọ 120 tuổi đó, rượu này uống tốt lắm, tăng cường sinh lực... Tôi nói với ông: "Em bỏ rượu lâu rồi, thường ngày em không uống nhưng hôm nay nhất định phải say với bác vì lâu rồi mình mới lại gặp nhau."



