Trở về từ cuộc chiến phần 4

Tôi và Kiều Bảy nâng chén chúc sức khỏe ông và câu chuyện bắt đầu râm ran ông kể:" Từ ngày ra quân năm 1978 rồi chuyển ngành làm ở nhà máy dệt Vĩnh Phú sau đó về nghỉ mất sức nhưng kinh tế gia đình quá khó khăn trong thời bao cấp, tôi phải làm thuê đủ mọi việc, và hiện nay đang làm bảo vệ ở nhà máy chế biến gỗ Quế Lâm trên Thụy Vân, trước toàn đạp xe đạp đi làm, gần đây mới mua được chiếc xe đạp điện thì đỡ hơn, nhưng vì loại xe ít tiền nên thường hay hỏng hóc.
Ông Dậu kể tiếp: "Từ ngày rời quân ngũ trở về đời thường tôi luôn canh cánh bên lòng những anh em đồng đội đã ngã xuống nơi chiến trường, những tư thế hy sinh – lời trăng trối – những lời hứa với đồng đội cứ thôi thúc tôi trở lại chiến trường xưa tìm kiếm và đưa họ trở về với quê hương – linh hồn các liệt sỹ lúc nào cũng như đeo bám tôi... tôi thấy như có "tội" và "mắc nợ" họ. Năm 2004, vì không có tiền tôi phải bán đi cả cặp bò nái và thế chấp bìa đỏ vay ngân hàng lấy tiền để chi cho việc đi tìm hài cốt đồng đội. Có những chuyến đi dài ngày vào Tây Nguyên, tiền hết, may mà có đồng đội ở trong ấy giúp đỡ, nếu không thì...
Càng nói, giọng ông càng trầm xuống, có lẽ nhắc đến các liệt sỹ là chạm vào nỗi trăn trở của ông bấy lâu nay. Tình đồng đội của ông thật sâu nặng. Là người từng trải qua trận mạc trong chiến tranh và cũng từng đi đưa hài cốt liệt sỹ từ chiến trường về quê nên tôi hiểu rất rõ tâm trạng của ông, cũng như tôi, khi gợi lại những chuyện về đồng đội đã hy sinh lòng se lại như khơi dậy nỗi mất mát của những người còn sống trở về. Nhưng nhiều khi "Lực bất tòng tâm", biết vậy nhưng chẳng làm gì được. Nhưng với ông đã vượt lên tất cả để thực hiện được tâm nguyện của mình, ông được gọi là một "thiện nguyện quân", khi trả lời các phóng viên báo chí ông nói: "chỉ khi nào tim tôi ngừng đập, tôi mới dừng việc đi tìm đồng đội của tôi".



