Người có công giúp đỡ cách mạng

Trở về từ miền ký ức của Liệt sỹ Lò Văn Dọn

Trở về từ miền ký ức của liệt sỹ Lò Văn Dọn

Quảng Ngãi23/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những hành trình không đo bằng quãng đường, mà được tính bằng năm tháng đợi chờ. Có những cuộc trở về không chỉ là sự dịch chuyển của một con người, mà là sự hội tụ của ký ức, của tình thân, của lòng biết ơn sâu nặng đối với những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.

Liệt sĩ Lò Văn Dọn, sinh năm 1949, quê tại Chiềng Ngàm, Thuận Châu, Sơn La. Anh nhập ngũ năm 1968, khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo khát vọng cống hiến và tinh thần của một thế hệ sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Ngày 25/11/1970, anh đã anh dũng hy sinh tại mặt trận phía Tây, để lại sau lưng là quê hương, gia đình và những ước mơ còn dang dở. Kể từ đó, suốt 57 năm, anh nằm lại nơi đất khách quê người – Nghĩa trang liệt sĩ Việt – Lào (Anh Sơn, Nghệ An).

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng không thể xóa nhòa nỗi nhớ, cũng như tấm lòng của những người ở lại. Tại bản Mện, xã Chiềng La, tỉnh Sơn La, anh Lò Văn Pánh – người đang thờ cúng liệt sĩ – luôn đau đáu một mong muốn giản dị mà thiêng liêng: đưa anh trở về với đất mẹ quê hương.

Ngày 26/02/2026, Sở Nội vụ tỉnh Sơn La đã cấp Giấy giới thiệu di chuyển hài cốt liệt sĩ Lò Văn Dọn. Đó không chỉ là một thủ tục hành chính, mà còn là sự mở đầu cho một hành trình đầy nghĩa tình. Ngay khi nhận được lời đề nghị của anh Pánh, đoàn lái xe không khỏi xúc động. Bởi phía sau lời đề nghị ấy là cả một nỗi niềm, là sự trăn trở kéo dài qua nhiều thế hệ.

Ngày 19/3/2026, hành trình chính thức bắt đầu. “Chuyến Xe 0 Đồng – Trái Tim Nhân Ái Phú Thọ” lăn bánh, đưa anh Pánh vào Nghệ An làm thủ tục đón hài cốt liệt sĩ. Đó là chuyến xe không chỉ chở người, mà chở theo tình cảm, trách nhiệm và lòng biết ơn của những người đang sống đối với những người đã khuất.

Khi đứng trước phần mộ của liệt sĩ Lò Văn Dọn, giữa không gian tĩnh lặng của nghĩa trang, ai cũng lặng đi. Nén hương được thắp lên, khói hương lan tỏa như kết nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa người đi và người ở lại. Trên tấm bia khắc tên anh, những dòng chữ tưởng chừng giản đơn nhưng lại mang theo cả một cuộc đời, một sự hy sinh lớn lao mà không gì có thể bù đắp.

Giây phút ấy, không ai nói với ai lời nào, nhưng tất cả đều chung một cảm xúc: nghẹn ngào và biết ơn. Bởi để có được cuộc sống yên bình hôm nay, đã có biết bao người như anh, những người con ưu tú của dân tộc, đã không tiếc tuổi xuân, sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời mình cho Tổ quốc.

Sau 57 năm xa quê, hành trình đưa anh trở về không chỉ là việc hoàn thành một tâm nguyện, mà còn là sự khép lại của một chặng đường dài đằng đẵng chờ đợi. Đó là sự trở về trong vòng tay của đất mẹ, của quê hương, của những người thân và đồng bào luôn ghi nhớ công ơn của anh.

Hành trình ấy cũng là lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi chúng ta hôm nay. Rằng “Đời đời nhớ ơn anh hùng liệt sĩ” không phải là một khẩu hiệu được nhắc lại theo thói quen, mà phải được thể hiện bằng hành động, bằng trách nhiệm, bằng những việc làm cụ thể và thiết thực. Đó có thể là một chuyến xe nghĩa tình, một nén hương thành kính, hay đơn giản là sự ghi nhớ trong tim về những người đã hy sinh vì đất nước.

Chúng tôi xin được bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc, thành kính nhất tới các thế hệ cha anh – những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Sự hy sinh của các anh là bất tử, là nền tảng để đất nước có được hòa bình, phát triển như ngày hôm nay.

Hành trình đưa liệt sĩ Lò Văn Dọn trở về quê hương khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn mãi. Đó là hành trình của ký ức, của nghĩa tình, của lòng tri ân không bao giờ phai nhạt. Và trên hết, đó là minh chứng rõ ràng rằng: dù thời gian có trôi qua bao lâu, Tổ quốc và Nhân dân vẫn luôn ghi nhớ, trân trọng và biết ơn những người đã hy sinh vì đất nước.

Chúng tôi xin trân trọng cảm ơn “Chuyến Xe 0 Đồng - Trái Tim Nhân Ái Phú Thọ” cùng các anh, các đồng chí lái xe đã không quản ngại khó khăn, tận tâm đồng hành, góp phần đưa hài cốt liệt sĩ Lò Văn Dọn trở về với quê hương. Hành trình ấy đã nối liền hai mảnh đất anh hùng - Nghệ An nghĩa tình, nơi anh đã yên nghỉ suốt hơn nửa thế kỷ, và Thuận Châu (Sơn La) kiên trung, nơi chôn rau cắt rốn của người con đã hy sinh vì Tổ quốc. Nghĩa cử cao đẹp đó không chỉ thể hiện tinh thần tương thân tương ái, mà còn là sự tiếp nối truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc, lan tỏa những giá trị nhân văn sâu sắc trong cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trở về từ miền ký ức của Liệt sỹ Lò Văn Dọn | Câu chuyện thời hoa lửa