Trở về với bản đồ trong tay
Đêm ấy, Nguyễn Văn Được nhận nhiệm vụ cùng một nhóm đồng đội đi kiểm tra một tuyến đường. Trước khi lên đường, người chỉ huy đưa cho anh một tấm bản đồ đã được gấp cẩn thận. — Giữ cho thật kỹ. Đây là thứ quan trọng để anh em xác định đường về. Được nhận bản đồ, gật đầu:

Đêm ấy, Nguyễn Văn Được nhận nhiệm vụ cùng một nhóm đồng đội đi kiểm tra một tuyến đường.
Trước khi lên đường, người chỉ huy đưa cho anh một tấm bản đồ đã được gấp cẩn thận.
— Giữ cho thật kỹ. Đây là thứ quan trọng để anh em xác định đường về.
Được nhận bản đồ, gật đầu:
— Rõ.
Tấm bản đồ được gấp lại và cất vào túi áo.
Con đường đi qua rừng tối và nhiều đoạn khó nhận biết.
Mọi người phải vừa đi vừa đối chiếu với những dấu hiệu địa hình.
Có lúc trời mưa, giấy bản đồ bị ẩm.
Được lấy khăn bọc bên ngoài, cố giữ cho những nét đánh dấu không bị nhòe.
Một người bạn hỏi:
— Có tìm được đường về không?
Được đáp:
— Còn bản đồ thì còn đường. Cứ bình tĩnh.
Sau nhiều giờ, nhóm hoàn thành nhiệm vụ.
Khi quay lại, trời gần sáng.
Được vẫn giữ tấm bản đồ trong túi áo.
Nó đã nhàu ở các góc, có chỗ thấm nước, nhưng những đường nét chính vẫn còn nguyên.
Vừa về đến đơn vị, người chỉ huy hỏi:
— Bản đồ đâu?
Được lấy ra, đặt lên bàn.
— Báo cáo, vẫn còn nguyên ạ.
Người chỉ huy nhìn tấm bản đồ rồi gật đầu.
— Tốt. Cảm ơn anh em.
Được không nói gì.
Anh chỉ quay sang nhìn những người vừa cùng mình trở về.
Một người bạn vỗ vai:
— Tưởng mất rồi chứ.
Được cười:
— Mất bản đồ thì còn tìm được đường. Mất anh em mới là điều không muốn nhất.
Câu nói ấy khiến mọi người im lặng.
Bởi sau những ngày tháng hành quân, họ hiểu rằng bản đồ chỉ giúp con người tìm đúng hướng.
Còn để đi hết con đường, người lính cần sự tin tưởng và đồng lòng của những người bên cạnh.
Nhiều năm sau, Được vẫn nhớ tấm bản đồ ấy.
Không phải vì nó đặc biệt.
Mà vì nó đã theo anh qua một đêm dài và trở về cùng những người đồng đội.
Tấm bản đồ giúp người lính tìm đường trở về. Nhưng chính tình đồng đội mới là thứ khiến mỗi người luôn mong tất cả cùng trở về.



