Bài viết

TRỞ VỀ VỚI ƯỚC MƠ LÀM CÔ GIÁO

Ký ức về ngày trở về quê hương, đoàn tụ gia đình và tiếp tục thực hiện ước mơ làm nghề dạy học sau chiến tranh.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những ngày tháng dài nơi tuyến lửa Trường Sơn, bác Nguyễn Thị Lan cuối cùng cũng được trở về quê hương Nam Định.

Con đường trở về không còn là những chuyến xe hành quân vội vã.

Không còn những đêm rừng sâu hay những tiếng bom xa vọng.

Chỉ còn lại sự bình yên của đất nước sau chiến tranh.

Khi đặt chân xuống ga tàu gần quê, bác đứng lặng rất lâu.

Không khí quê nhà vẫn quen thuộc như trong ký ức.

Mùi lúa mới.

Tiếng gió thổi qua những cánh đồng.

Và những con đường làng nhỏ dẫn về nơi tuổi thơ.

Mỗi bước chân trở về đều mang theo sự xúc động khó tả.

Khi về đến đầu làng Nam Hồng, nhiều người dân đã đứng chờ sẵn.

Họ nhận ra bác.

Những người hàng xóm ngày xưa giờ đã có thêm nhiều nếp nhăn trên gương mặt.

Nhưng ánh mắt vẫn đầy thân quen và ấm áp.

Tiếng gọi vang lên khắp con đường:

“Lan về rồi!”

Khoảnh khắc ấy, bác không kìm được nước mắt.

Tất cả ký ức tuổi thơ, ký ức chiến tranh, ký ức của những năm tháng xa quê như ùa về cùng một lúc.

Nhưng điều khiến bác xúc động nhất vẫn là giây phút gặp lại mẹ.

Người mẹ già đứng trước hiên nhà, dáng người gầy hơn trước nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy yêu thương.

Khi nhìn thấy con gái, bà run run bước tới.

Không cần nhiều lời.

Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau.

Một cái ôm chứa đựng bảy năm chờ đợi và cả một hành trình gian khổ.

Sau ngày trở về, bác Lan bắt đầu lại cuộc sống bình thường.

Nhưng trong lòng bác, ước mơ làm cô giáo chưa bao giờ tắt.

Những lớp học dưới hầm trú ẩn năm nào, những buổi dạy học giữa chiến trường, tất cả như tiếp thêm động lực cho bác.

Bác xin tham gia công tác giáo dục tại địa phương.

Ban đầu là những lớp học nhỏ trong làng.

Sau đó là trường học chính thức của xã.

Bác đứng trên bục giảng với tất cả sự trân trọng và tình yêu nghề.

Những đứa trẻ trong lớp nhìn cô giáo mới với ánh mắt trong sáng.

Còn bác, mỗi khi cầm phấn, lại nhớ về những năm tháng đã qua.

Nhớ những người bạn cũ nơi Trường Sơn.

Nhớ những lớp học trong hầm trú ẩn.

Nhớ những đêm văn nghệ giữa đại ngàn.

Tất cả trở thành một phần ký ức không thể tách rời.

Bác Lan thường nói với học sinh của mình:

“Các em hãy học tập thật tốt. Bởi hòa bình hôm nay là kết quả của rất nhiều hy sinh trong quá khứ.”

Theo thời gian, bác trở thành một giáo viên được nhiều người yêu quý.

Không chỉ vì kiến thức, mà còn vì những câu chuyện bác kể về thời chiến.

Những câu chuyện ấy giúp học sinh hiểu hơn về lịch sử.

Hiểu hơn về giá trị của hòa bình.

Và hiểu hơn về những con người đã sống và cống hiến trong thời hoa lửa.

Nhiều năm sau, khi đã nghỉ hưu, bác Lan vẫn giữ thói quen ghi lại những ký ức cũ.

Trong cuốn sổ tay đã ngả màu thời gian, vẫn còn nguyên những trang viết về Trường Sơn, về đồng đội và về tuổi trẻ.

Mỗi khi mở ra, bác như được trở lại những năm tháng ấy.

Một thời gian khổ nhưng rất đỗi tự hào.

Bác thường nói:

“Cuộc đời tôi chia làm hai phần. Một phần là chiến trường, một phần là bục giảng. Nhưng cả hai đều là những điều đẹp nhất.”

Và hành trình “thời hoa lửa” của bác Nguyễn Thị Lan khép lại bằng sự trở về trọn vẹn.

Trở về với gia đình.

Trở về với quê hương.

Và trở về với ước mơ làm cô giáo mà bác đã mang theo suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn