Bài viết

Trọn nghĩa vợ chồng

Hơn nửa thế kỷ qua, tình cảm của hai người vẫn nguyên vẹn. Họ nuôi dạy 4 người con trưởng thành, học hành giỏi giang, nay đều có công việc ổn định, có người là cán bộ địa phương. Ở tuổi gần đất xa trời, họ sống cùng con cháu trong ngôi nhà nhỏ bình yên như mong ước thuở nào.

Gia Lai26/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngạc nhiên hơn, ông nhận ra cô gái đã âm thầm tìm hiểu, thuộc lòng cả tiểu sử, gia cảnh của mình.

Đồng đội, vốn quý mến cả hai, cũng nhiệt tình vun vén. Ban đầu, ông lo ngại khoảng cách tuổi tác, rồi

sự khác biệt ngôn ngữ, phong tục. Hơn nữa, chiến tranh khốc liệt, lấy đâu ra bình yên để tính chuyện

hôn nhân? Nhưng sự chân thành, kiên định của Y Nảy đã chạm đến trái tim người lính. Đám cưới giản

dị diễn ra giữa rừng già, trong tiếng bom rền, pháo dội, có đồng đội làm chứng và chúc phúc. Năm

1970, chàng trai quê Bình Sơn và cô gái Gié Triêng chính thức nên duyên. Họ vừa chiến đấu, vừa học

cách dung hòa văn hóa, tập quán của nhau. Chính trong khói lửa, tình yêu càng thêm sắt son.

Trọn nghĩa vợ chồng

Ngày đất nước hòa bình, vợ chồng cụ Hải nhận nhiều huân, huy chương. Đó không chỉ là niềm tự hào,

mà còn là sự ghi nhận đóng góp máu xương của họ trong các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc.

Trước khi đưa vợ về quê, cụ Hải nhiều đêm trăn trở làm sao thưa chuyện với cha mẹ, họ hàng về người

bạn đời đặc biệt. Khi ấy, rào cản ngôn ngữ, phong tục giữa hai dân tộc còn lớn. Và đúng như dự đoán,

gia đình phản đối. Nhưng rồi, bằng sự khéo léo, đảm đang và chân thành, Y Nảy dần chiếm được cảm

tình của mọi người. Người con dâu núi rừng, giỏi việc nước, chu toàn việc nhà, đã khiến gia đình

chồng mở lòng.

Ở quê một thời gian, cụ Hải đưa vợ con trở lại Kon Tum tiếp tục công tác. Năm 1980, vợ chồng cụ về

hưu, gom góp tiền lương mua rẫy cà phê ở xã Đăk Ui để nuôi con cái ăn học.

Hơn nửa thế kỷ qua, tình cảm của hai người vẫn nguyên vẹn. Họ nuôi dạy 4 người con trưởng thành,

học hành giỏi giang, nay đều có công việc ổn định, có người là cán bộ địa phương. Ở tuổi gần đất xa

trời, họ sống cùng con cháu trong ngôi nhà nhỏ bình yên như mong ước thuở nào.

Cụ Hải nắm tay vợ, nở nụ cười hiền: "Nếu không có cái duyên nơi rừng núi năm ấy, chắc tôi đã không

có hạnh phúc như bây giờ". Còn bà Y Nảy khẳng định: "Nếu được quay lại thời gian khó ấy, tôi vẫn

quyết tâm theo đuổi thủ trưởng Hải. Mình yêu thương ai thì phải nói ra. Hạnh phúc là do mình nắm

giữ, nếu không chủ động thì sẽ tiếc nuối cả đời".

Chuyện tình của người lính quê Quảng Ngãi và cô sơn nữ Gié Triêng năm nào không chỉ là ký ức đẹp

của một thời hoa lửa, mà còn là minh chứng cho sức mạnh tình yêu, tình đoàn kết bền chặt giữa các

dân tộc. Bom đạn có thể cướp đi tất cả, nhưng không thể dập tắt tình người, càng không thể ngăn trái

tim tìm về nhau.

Ông Phạm Văn Lập, Chủ tịch UBND xã Đăk Ui, cho biết vợ chồng cụ Hải - Y Nảy là gia đình người

có công tiêu biểu. Không chỉ là cán bộ cách mạng kỳ cựu, khi về hưu, họ còn là gia đình văn hóa mẫu

mực, nuôi dạy con cháu thành người, trở thành những công dân, cán bộ gương mẫu. "Hằng năm, kế

thừa truyền thống uống nước nhớ nguồn, địa phương luôn tổ chức thăm hỏi, tặng quà gia đình cụ Hải

nhân dịp lễ lớn. Đó là sự tri ân sâu sắc với thế hệ cha anh đã cống hiến xương máu cho độc lập, tự do

của Tổ quốc, cho hạnh phúc của nhân dân", ông Lập nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn