Trọn vẹn nghĩa tình của người lính thương binh
Mỗi người lính bước ra từ chiến tranh đều mang theo những câu chuyện riêng, nhưng ở cựu chiến binh Dương Khắc Huy (sinh năm 1958), điều đọng lại rõ nét nhất chính là sự hy sinh thầm lặng và bản lĩnh vượt khó. Nhập ngũ năm 1977, người thanh niên 19 tuổi ngày ấy đã nếm trải sự tàn khốc của chiến tranh khi trực tiếp chiến đấu tại chiến trường Campuchia gian khổ.
Sống và chiến đấu giữa ranh giới mong mong của sự sống và cái chết, ông cùng đồng đội luôn giữ vững tay súng, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ biên cương và làm tròn nghĩa vụ quốc tế. Tận tụy cống hiến sức trẻ cho sự nghiệp chung, ông để lại một phần máu xương nơi chiến trường và trở về quê hương với thương tật hạng 4/4. Đó là dấu ấn không thể nào quên của một thời tuổi trẻ oanh liệt.
Khi trở lại cuộc sống thường nhật, thách thức lớn nhất đối với ông không còn là bom đạn, mà là vươn lên chiến thắng bệnh tật và hoàn cảnh khó khăn. Thấm nhuần lời dạy "Thương binh tàn nhưng không phế", ông Dương Khắc Huy cần cù lao động, kiên trì xây dựng mái ấm gia đình vững chắc. Dù sức khỏe ảnh hưởng do vết thương chiến tranh, ông vẫn giữ tinh thần lạc quan, luôn sống gương mẫu và trách nhiệm với cộng đồng.
Hiện nay, ông là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho gia đình và là gương sáng tiêu biểu tại địa phương. Với lối sống khiêm tốn, chan hòa và giàu lòng nhân ái, ông nhận được sự kính trọng của tình làng nghĩa xóm. Hình ảnh người cựu chiến binh Dương Khắc Huy – kiên cường trong khói lửa, sắt đá giữa đời thường – chính là biểu tượng đẹp đẽ về phẩm chất cao quý của người lính Bác Hồ.



