trong 2 năm 1949 và 1950, thực dân Pháp liên tục phải đối đầu với nhiều chiến dịch quân sự lớn của quân dân ta
Trên phạm vi chiến trường cả nước, trong 2 năm 1949 và 1950, thực dân Pháp liên tục phải đối đầu với nhiều chiến dịch quân sự lớn của quân dân ta, gây cho chúng nhiều thiệt hại quan trọng. Mặc dù đã được đế quốc Mỹ chi viện tiền của nhưng quân số, trang bị và tinh thần của chúng đã sa sút nghiêm trọng. Để cứu vãn tình thế, thực dân Pháp ở Đông Dương vội vã triển khai kế hoạch “bình định đặc biệt”, do tướng De Last de Tassinhi khởi xướng.
Trên phạm vi chiến trường cả nước, trong 2 năm 1949 và 1950, thực dân Pháp liên tục phải đối đầu với nhiều chiến dịch quân sự lớn của quân dân ta, gây cho chúng nhiều thiệt hại quan trọng. Mặc dù đã được đế quốc Mỹ chi viện tiền của nhưng quân số, trang bị và tinh thần của chúng đã sa sút nghiêm trọng. Để cứu vãn tình thế, thực dân Pháp ở Đông Dương vội vã triển khai kế hoạch “bình định đặc biệt”, do tướng De Last de Tassinhi khởi xướng. Chiến thuật chủ yếu của kế hoạch “bình định đặc biệt” chính là việc triển khai “đóng đồn mạng nhện”, theo phương thức “vết dầu loang”. Ý đồ của chúng là cố gắng càng nhanh càng tốt bình định cho được Nam bộ, một vựa lúa quan trọng của cả nước, nhằm gom quân bắt lính, chiếm đoạt của cải đưa ra phục vụ chiến trường miền Trung, miền Bắc, từng bước phục hồi thế và lực, vươn lên giành thắng lợi cuối cùng. Kế hoạch “bình định đặc biệt” tại khu vực miền Trung Nam bộ được chúng bắt đầu từ tỉnh Bến Tre, với việc hình thành các tiểu đoàn UMDC (Bảo an Thiên Chúa giáo), do tên đại tá Tây lai Leon Leroy chiêu mộ và chỉ huy (mà nhân dân ta vẫn quen gọi là lính Một On).



