trong ánh mắt hiền hậu ấy luôn có một miền ký ức không bao giờ phai.
Ông Trần Văn Hậu – Người giữ trọn lời hứa Ở xóm nhỏ ven cánh đồng xã Giao Ninh, nhiều người vẫn quen gọi ông Trần Văn Hậu bằng cái tên thân mật: “ông Hậu bộ đội”. Năm nay đã ngoài bảy mươi, mái tóc ông bạc trắng như màu sương sớm trên đồng quê.
Ông Trần Văn Hậu – Người giữ trọn lời hứa
Ở xóm nhỏ ven cánh đồng xã Giao Ninh, nhiều người vẫn quen gọi ông Trần Văn Hậu bằng cái tên thân mật: “ông Hậu bộ đội”. Năm nay đã ngoài bảy mươi, mái tóc ông bạc trắng như màu sương sớm trên đồng quê.
Ít ai biết rằng, năm mười tám tuổi, ông đã rời quê theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Những năm tháng hành quân trong rừng sâu, điều ông nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội.
Ông kể, trong một trận càn ác liệt, người bạn thân trong đơn vị đã nhờ ông giữ hộ lá thư gửi mẹ. Người bạn ấy mãi mãi nằm lại chiến trường. Ông Hậu đã mang theo lá thư suốt những năm chiến tranh, coi đó như một lời hứa chưa trọn.
Ngày đất nước thống nhất, việc đầu tiên ông làm là lần tìm về quê người bạn để trao lại lá thư năm xưa. Khi người mẹ già run run nhận lấy, nước mắt bà rơi ướt cả trang giấy đã ngả màu. Ông Hậu đứng lặng rất lâu. Ông bảo, đó là ngày ông thấy chiến tranh thật sự đi qua.
Bây giờ, mỗi chiều ông vẫn chậm rãi tưới vườn, nhưng trong ánh mắt hiền hậu ấy luôn có một miền ký ức không bao giờ phai.


