Bài viết

Trong cái khó lại “ló cái ăn”

Những người có độ tuổi 55, 60 trở lên đều biết nếu có việc gì phải đi tầu xe ở vào thập kỷ 80 của thế kỷ trước gặp bao khó khăn trắc trở, nay hắn kể câu chuyện đã được đi nhờ xe không mất tiền lại còn được thết đãi như “thượng khách” quý! Chuyện là thế này: Sau khi cầm tấm giấy “đi liên hệ công tác” hắn đáp chuyến tầu từ ga Lạng Sơn đến ga đồng mỏ xuống để chuyển tầu tuyến Đồng mỏ-Lưu xá, nhìn lên bảng chỉ dẫn ở nhà ga hắn thấy còn 4, 5 tiếng đồng hồ nữa mới có tầu đi Lưu xá-Thái nguyên, hắn r

Tây Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những người có độ tuổi 55, 60 trở lên đều biết nếu có việc gì phải đi tầu xe ở vào thập kỷ 80 của thế kỷ trước gặp bao khó khăn trắc trở, nay hắn kể câu chuyện đã được đi nhờ xe không mất tiền lại còn được thết đãi như “thượng khách” quý!

Chuyện là thế này:

Sau khi cầm tấm giấy “đi liên hệ công tác” hắn đáp chuyến tầu từ ga Lạng Sơn đến ga đồng mỏ xuống để chuyển tầu tuyến Đồng mỏ-Lưu xá, nhìn lên bảng chỉ dẫn ở nhà ga hắn thấy còn 4, 5 tiếng đồng hồ nữa mới có tầu đi Lưu xá-Thái nguyên, hắn ra đường quốc lộ 1A hi vọng may ra vẫy được xe nào để về Thái Nguyên sớm được thì tốt, vừa mới đứng chờ khoảng ít phút hắn nhìn thấy chiếc xe tải mang biển số quân sự đang đi tới, rất nhanh chóng, hắn làm động tác chào theo kiểu nhà binh, chiếc xe cũng nhanh chóng dừng lại, tài xế là anh lính trẻ ngó đầu ra ngoài cửa kính cabin cũng làm động tác chào và lên tiếng hỏi hắn: - thủ trưởng đi đâu ạ?

- xe bây giờ đi về đâu?

- xe bây giờ vào đơn vị (x) để đón một số quân nhân đưa về nhập học tại trường quân chính quân khu 1 ở Thái nguyên ạ!

- tốt rồi; tôi cũng đi công tác bên đó mà

- mời thủ trưởng lên xe

Được lời như “bắt được vàng”, hắn chễm chệ lên xe, vào đơn vị đón quân như lời tài xế, vào đến nơi đã thấy mấy mâm cơm thịnh soạn sắp sẵn (tất nhiên hắn được mời vào vị trí “trân trọng” và… dự tiệc), thì ra đơn vị tổ chức liên hoan chia tay cho những quân nhân này về học trường quân chính để phục vụ quân đội lâu dài.

Thời gian trôi nhanh quá, bốn mươi mấy năm rồi cơ đấy, hồi tưởng lại cũng thấy hay hay, hôm đấy hắn gặp may, ngày đó hắn cũng chỉ là “binh” thôi chứ có phải cán bộ sỹ quan gì đâu; nhưng cũng có thể nhờ bộ mặt “Cu Cũ” của hắn nên anh lính lái xe kia và cả các thủ trưởng đơn vị giao quân lẫn những quân nhân được đi học (đi cùng hắn về tận trường) cứ xưng hô với hắn là “thủ trưởng”

Còn giờ này hắn cũng đang trên xe đò tuyến Nam định-Hà nội đến nhà Cu Zai Thanh Hai Le để ngày mai lên đường thăm lại xứ Lạng nơi chiến trường xưa!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn