Trong Chiến dịch Tây Bắc năm 1952,
Trong Chiến dịch Tây Bắc năm 1952, sông Mã gầm rú với hàng trăm thác ghềnh dữ dội trở thành tuyến đường vận chuyển lương thực, muối ăn duy nhất cho bộ đội chủ lực bám trụ tiễu phỉ, trừ gian. Xe cơ giới không thể đi qua, ngựa thồ cũng bất lực trước vách đá, quân và dân ta phải đóng những chiếc bè tre lớn để lao mình vào dòng nước dữ. Đồng chí Lò Văn Pâng, một người con kiên cường của núi rừng Tây Bắc, là người đội trưởng đội bè tre dũng cảm năm ấy.
Một chiếc bè tre của ông Pâng dài hơn 10 mét, được kết từ những cây tre già đực chắc chắn nhất, chở theo gần một tấn gạo được bọc trong các lớp lá chuối rừng và bao tải gai để chống nước. Đi trên sông Mã mùa lũ không khác gì đi vào trận tuyến sinh tử, chỉ cần một cái sẩy tay của người chèo lái, bè sẽ đâm vào đá ngầm và tan tành trong chớp mắt.
Tháng 10 năm 1952, giữa lúc mặt trận Nghĩa Lộ đang vào giai đoạn quyết liệt, đội bè của ông Pâng nhận lệnh phải vận chuyển gấp 5 tấn gạo vượt qua chuỗi "thác Tử Thần" – đoạn sông nguy hiểm nhất với những xoáy nước hung dữ và đá nhọn lởm chởm. Khi chiếc bè của ông Pâng lao vào con thác thứ ba, một luồng sóng lớn lật ngược đánh gãy đôi cây sào lái bằng tre trên tay ông, chiếc bè mất phương hướng lao thẳng vào một tảng đá lớn giữa dòng.
Trong khoảnh khắc sinh tử, ông Pâng đã nhanh trí dẫm chặt hai chân vào thành bè, dùng chính bờ vai và tấm lưng trần lực lưỡng của mình ép mạnh vào vách đá để làm điểm tựa đẩy chiếc bè chuyển hướng né dòng xoáy. Cạnh đá sắc nhọn cào rách toạc da lưng ông, máu hòa vào dòng nước xiết buốt giá, nhưng ông vẫn hét lớn động viên anh em phía sau: "Giữ chắc tay chèo, tiến lên!". Chiếc bè vượt qua hiểm cảnh an toàn. Chuyến hàng của đội ông Pâng đã cập bến đúng giờ, mang những hạt gạo thấm đẫm mồ hôi và máu tiếp sức cho bộ đội ăn no, đánh thắng trận mở màn giải phóng hoàn toàn vùng đất Tây Bắc bao la.



