Bài viết

Trong đêm hành quân Trường Sơn, người lính trẻ nhường phần nước cuối cùng cho đồng đội bị thương, rồi lặng lẽ tiếp tục bước đi trong cơn khát cháy cổ.

Trong đêm hành quân Trường Sơn, người lính trẻ nhường phần nước cuối cùng cho đồng đội bị thương, rồi lặng lẽ tiếp tục bước đi trong cơn khát cháy cổ.

Lâm Đồng14/04/2026Nguyễn Tiến Tới (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Quảng Tân)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới tán rừng già của dãy Trường Sơn, đêm xuống nhanh như một tấm màn đen phủ kín lối hành quân. Không trăng, không sao, chỉ có ánh đom đóm le lói và tiếng lá khô lạo xạo dưới những bước chân mệt mỏi của đoàn quân.

Người lính trẻ tên Hùng đi ở cuối hàng. Ba lô nặng trĩu, đôi dép cao su đã mòn vẹt, cổ họng khô khốc như có lửa đốt. Suốt hai ngày qua, cả đơn vị hành quân liên tục, nước mang theo đã cạn dần. Mỗi người chỉ còn lại vài ngụm ít ỏi, quý hơn cả vàng.

Bất chợt, phía trước có tiếng rên khẽ. Một đồng đội bị thương ở chân từ trận đánh ban chiều đang gắng lê từng bước, gương mặt tái nhợt. Hùng tiến lại gần, ánh mắt chạm vào ánh mắt mệt lả của người bạn.

“Còn… nước không?” – giọng người lính kia yếu ớt.

Hùng lặng đi. Anh đưa tay sờ vào bi đông – thứ nước cuối cùng của mình. Một thoáng do dự thoáng qua, rất nhanh, như một cơn gió nhẹ. Rồi không nói gì thêm, anh mở nắp, đưa tận tay bạn.

“Uống đi, còn dài đường lắm…”

Người lính bị thương nhìn Hùng, ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn biết ơn. Anh uống từng ngụm nhỏ, như sợ làm cạn đi điều quý giá ấy. Uống xong, anh định trả lại, nhưng Hùng chỉ khẽ lắc đầu.

“Giữ lấy… lỡ cần.”

Không ai nói thêm gì. Trong bóng đêm, hành động ấy giản dị đến mức tưởng như rất đỗi bình thường, nhưng lại ấm lên giữa rừng sâu lạnh lẽo.

Đoàn quân lại tiếp tục bước.

Hùng quay về vị trí cuối hàng. Cổ họng anh giờ khô rát hơn trước. Mỗi bước chân như nặng thêm, hơi thở nóng hầm hập. Nhưng anh vẫn bước, đều đặn, lặng lẽ. Trong lòng anh, một cảm giác bình yên kỳ lạ len lỏi – như thể cơn khát kia không còn quan trọng nữa.

Phía trước, con đường Trường Sơn vẫn hun hút, gập ghềnh, đầy gian khổ. Nhưng cũng chính nơi ấy, những con người bình dị đã âm thầm trao cho nhau những điều lớn lao nhất.

Đêm ấy, giữa đại ngàn Trường Sơn, có một người lính trẻ đi tiếp trong cơn khát cháy cổ.

Và có một tình đồng đội – lặng lẽ mà bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn