Trong dòng chảy ký ức của những người lính từng trải qua chiến trường Quảng Trị năm 1972
Trong dòng chảy ký ức của những người lính từng trải qua chiến trường Quảng Trị năm 1972, câu chuyện của cựu chiến binh Lê Công Kế (sinh ngày 8/12/1952) luôn để lại nhiều rung động sâu sắc. Ông nhập ngũ tháng 8/1970, khi mới bước sang tuổi mười tám. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào F330 – Quân khu 9, rồi theo các đợt chi viện ra mặt trận, tham gia chiến đấu trong đội hình Sư đoàn 304 tại chiến trường Quảng Trị vào thời điểm ác liệt nhất.
Nhìn lại quyết định lên đường năm ấy, ông Kế chia sẻ:
“Tôi không đi vì nghĩa vụ đơn thuần. Đất nước chia cắt, đồng bào bị áp bức… Tuổi trẻ chúng tôi không thể đứng nhìn. Tôi nhập ngũ vì lòng căm thù giặc và khát khao thống nhất Tổ quốc.”
Trong ký ức không thể phai mờ của ông, “mùa hè đỏ lửa 1972”, đặc biệt là những ngày giữ chốt quanh Thành Cổ Quảng Trị, là khoảng thời gian vừa bi tráng vừa ám ảnh. Ông được giao nhiệm vụ tiếp tế, tải thương qua sông Thạch Hãn, củng cố công sự và trấn giữ các chốt tiền tiêu — những điểm nóng liên tục bị bom pháo vùi dập.
Một trong những ký ức sâu đậm nhất, ông kể lại với giọng nghẹn ngào. Trong một trận giằng co quyết liệt, khi đang yểm trợ đồng đội rút lui, ông bất ngờ cảm thấy “một cú giật mạnh, nóng rát ở chân”. Đó là lúc ông bị trúng đạn vào bắp chân trái. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, đồng đội ông — người chiến sĩ tên Anh Tư — đã quay lại giữa mưa đạn pháo, băng bó tạm và dìu ông về hầm trú ẩn. Vết thương đến nay vẫn còn, như một dấu ấn của chiến tranh và của tình đồng đội thiêng liêng.
Nói về sức mạnh giúp ông và đồng đội vượt qua những thời khắc cam go, ông Kế khẳng định:
“Chúng tôi sống nhờ hai thứ: Lòng tin và Nghĩa tình. Lòng tin vào ngày chiến thắng; và nghĩa tình đồng đội — những con người sẵn sàng hy sinh cho nhau từ miếng cơm đến mạng sống. Không có hai điều ấy, không ai trụ nổi nơi khốc liệt như Quảng Trị năm 1972.”
Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, ông Kế vẫn đau đáu khi trở về thăm lại chiến trường xưa, nơi nhiều đồng đội đã nằm lại. Đứng trước thế hệ trẻ hôm nay, ông gửi gắm:
“Các cháu đã sinh ra trong hòa bình thì phải biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm và đoàn kết. Học tốt, làm việc tốt chính là cách các cháu tri ân những người đã ngã xuống.”



