Trong dòng chảy lịch sử ấy, hình ảnh ông Ma Văn Năm
Trong dòng chảy lịch sử ấy, hình ảnh ông Ma Văn Năm — người con kiên cường mang dòng máu núi rừng — cùng đồng đội xẻ dọc Trường Sơn tiến vào Trị - Thiên là một minh chứng đẹp đẽ cho lòng quả cảm và sự hy sinh vô bờ bến của thế hệ trẻ Việt Nam.
Tiếng gọi từ tuyến đầu: Mặt trận Trị - Thiên thời ấy là tuyến đầu của miền Bắc xã hội chủ nghĩa và là cửa ngõ trực tiếp đối đầu với các tuyến phòng thủ kiên cố nhất của địch. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người thanh niên Ma Văn Năm gác lại cuộc sống bình dị nơi quê nhà, khoác lên mình màu áo xanh người lính Giải phóng quân.
Hành quân vượt Trường Sơn: Vượt qua hàng ngàn cây số đèo cao, vực sâu, đối mặt với sự gắt gao của không quân địch, ông Năm cùng đơn vị tiến thẳng vào khu vực vĩ tuyến 17 — nơi bom đạn cày xới mặt đất không kể ngày đêm.
Địa bàn ranh giới sinh tử: Tại mặt trận Trị - Thiên, mỗi tấc đất đều thấm đượm máu và mồ hôi. Đất đá bị cày đi xới lại bởi bom B-52, pháo hạm từ biển bắn vào và chất độc hóa học rải xuống rừng già.
Bản lĩnh thép trong giao thông hào: Dưới các hầm pháo và tuyến chiến hào ẩm ướt, ông Ma Văn Năm cùng đồng đội kiên cường bám trụ. Với sự mưu trí, dẻo dai của người con trưởng thành từ vùng núi, ông đã sát cánh cùng đơn vị đánh lùi nhiều đợt càn quét, giữ vững từng tuyến giao thông, từng điểm cao chiến lược.
Khắc nghiệt của thiên nhiên và thiếu thốn: Giữa cái nắng cháy da của gió Lào Quảng Trị và những mùa mưa lũ ngập tràn hầm ngầm, sự thiếu thốn lương thực, thuốc men cùng những cơn sốt rét rừng hành hạ luôn thử thách sức chịu đựng của người lính.
Thắm thiết tình anh em: Trong gian lao ấy, tình đồng chí giữa ông Năm và các chiến sĩ càng thêm gắn bó. Bát cơm độn sắn, củ khoai mì lùi tro hay ngụm nước suối hiếm hoi nơi chiến hào luôn được nhường nhai cho nhau trước giờ bước vào trận đánh mới.
Mùa xuân năm 1975, ngọn cờ giải phóng tung bay khắp các tỉnh Trị - Thiên rồi tiến thẳng về giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Tuổi trẻ của ông Ma Văn Năm đã hòa vào bản hùng ca chiến thắng chung của dân tộc.
Rời tay súng trở về với cuộc sống đời thường:
Ông mang theo trên mình những vết thương thời chiến và ký ức rực lửa về những đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại nơi đất mẹ Trị - Thiên.
Phát huy phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ", ông tiếp tục là tấm gương gương mẫu trong lao động, giữ gìn sự đoàn kết xóm làng và truyền lại ngọn lửa yêu nước, tự hào dân tộc cho các thế hệ con cháu mai sau.
Khắc ghi một thời hoa lửa: "Chiến trường Trị - Thiên xưa nay đã xanh lại màu cây lá, sông Bến Hải đã nối liền hai bờ vui, nhưng những câu chuyện thời chống Mỹ của ông Ma Văn Năm vẫn mãi là minh chứng hào hùng cho ý chí kiên cường và tinh thần xả thân vì độc lập, tự do của Tổ quốc."



