Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những con người đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và ý chí kiên cường. Một trong những vị anh hùng ấy là Ðại tướng Võ Nguyên Giáp – người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh
vị Tổng Tư lệnh đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Dù không phải là người trực tiếp gặp gỡ Ðại tướng, nhưng qua những trang sử, thước phim tư liệu và câu chuyện kể của các thế hệ đi trước, hình ảnh của ông vẫn hiện lên sống động, gần gũi và đầy cảm phục trong lòng tôi.
Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước tại Quảng Bình, từ nhỏ Võ Nguyên Giáp
đã sớm chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, nhân dân lầm than dưới ách đô hộ. Chính hoàn
cảnh ấy đã hun đúc trong ông lòng căm thù giặc và khát vọng giành lại độc lập cho dân tộc.
Không được đào tạo chính quy trong môi trường quân sự, nhưng bằng trí tuệ sắc bén, bản lĩnh
kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc, ông đã từng bước xây dựng và lãnh đạo
quân đội cách mạng trưởng thành vượt bậc.
Nhắc đến Ðại tướng Võ Nguyên Giáp, không thể không nhắc đến chiến thắng lẫy lừng tại Ðiện
Biên Phủ năm 1954 – “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Với quyết định lịch sử chuyển
từ phương châm “đánh nhanh thắng nhanh” sang “đánh chắc tiến chắc”, Ðại tướng đã thể
hiện tầm nhìn chiến lược và tinh thần trách nhiệm cao cả đối với sinh mạng chiến sĩ. Chiến
thắng ấy không chỉ kết thúc ách thống trị của thực dân Pháp ở Ðông Dương mà còn cổ vũ
mạnh mẽ phong trào giải phóng dân tộc trên toàn thế giới.
Không dừng lại ở đó, trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Ðại tướng tiếp tục đóng vai
trò quan trọng trong việc hoạch định chiến lược quân sự, góp phần làm nên Ðại thắng mùa
Xuân năm 1975, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Từ chiến khu Việt Bắc
gian khổ đến những chiến dịch lớn mang tầm vóc quốc tế, ở đâu cũng in đậm dấu ấn của một
vị tướng tài ba nhưng luôn khiêm nhường, giản dị.
Ðiều khiến tôi cảm phục nhất ở Ðại tướng không chỉ là tài năng quân sự mà còn là nhân cách
cao đẹp. Ông luôn đặt lợi ích của dân tộc lên trên hết, yêu thương chiến sĩ như người thân
trong gia đình. Sau chiến tranh, dù giữ nhiều trọng trách quan trọng trong Ðảng và Nhà nước,
Ðại tướng vẫn giữ lối sống giản dị, gần gũi với nhân dân. Khi ông qua đời vào năm 2013, hàng
triệu người dân từ khắp mọi miền đất nước đã xếp hàng dài để tiễn đưa – một minh chứng xúc
động cho tình cảm sâu nặng mà nhân dân dành cho ông.
Là một sinh viên trong thời bình, tôi hiểu rằng mình không phải cầm súng ra chiến trường như
thế hệ cha anh, nhưng trách nhiệm xây dựng và bảo vệ Tổ quốc chưa bao giờ vơi đi. Tấm
gương của Ðại tướng Võ Nguyên Giáp nhắc nhở tôi phải sống có lý tưởng, có hoài bão và tinh
thần trách nhiệm với cộng đồng. Học tập tốt, rèn luyện đạo đức, trau dồi kỹ năng, sẵn sàng
cống hiến – đó chính là cách thế hệ trẻ hôm nay tiếp nối truyền thống cách mạng vẻ vang.
Lịch sử không chỉ nằm trong sách vở mà còn sống trong ký ức và niềm tự hào của mỗi người
dân Việt Nam. Những nhân chứng lịch sử như Ðại tướng Võ Nguyên Giáp đã dành trọn cuộc
đời cho độc lập, tự do của dân tộc. Họ là “địa chỉ đỏ” trong tâm thức mỗi người trẻ, là nguồn
động lực để chúng ta không ngừng phấn đấu.
Viết về Ðại tướng, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Hòa bình hôm nay được đánh đổi
bằng biết bao xương máu của cha anh. Vì vậy, mỗi sinh viên cần ý thức rõ trách nhiệm của
mình: sống tử tế, có ích, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh. Ðó
cũng chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh cho Tổ quốc.
Khép lại bài viết này, trong tôi vẫn vang lên niềm tự hào và biết ơn sâu sắc. Hình ảnh Ðại
tướng Võ Nguyên Giáp – vị tướng của lòng dân – sẽ mãi là biểu tượng sáng ngời của trí tuệ,
bản lĩnh và nhân cách Việt Nam. Và tôi tin rằng, khi mỗi người trẻ biết nhìn về lịch sử để soi
chiếu hiện tại và định hướng tương lai, thì truyền thống cách mạng của dân tộc sẽ còn mãi
được lan tỏa và tiếp nối bền vững qua nhiều thế hệ.



