Trong dòng ký ức của người lính Tày
Trong dòng ký ức của người lính Tày — ông Ma Văn Tàu (quê hương Tuyên Quang), thời chống Mỹ không chỉ là một chặng đường lịch sử, mà là cả một thời hoa lửa ngời sáng tinh thần kiên cường của người con vùng cao xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước.
Trong số những kỷ niệm dọc nẻo đường chiến dịch, câu chuyện đáng nhớ nhất mà ông Ma Văn Tàu luôn khắc ghi chính là trận đánh vượt qua "mưa bom B-52" và đêm chia lửa cùng đồng đội tại chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Đó là những năm tháng chiến trường miền Đông Nam Bộ sục sôi nhất. Đơn vị của ông Tàu nhận lệnh bám trụ tại một cao điểm trọng yếu để bảo vệ tuyến đường dây giao liên. Máy bay địch cày xới ngày đêm, đất đá bốc khói khét lẹt, cây rừng bị xới tung không còn một chiếc lá xanh. Nơi ấy được anh em gọi vui là "tọa độ đen" vì ranh giới giữa sống và chết chỉ tính bằng từng phút giây.
Chiếc hầm chữ A của ông Tàu và ba đồng đội nằm nép bên vách đá. Đêm đó, địch xối pháo dù sáng rực cả một vùng rừng nhằm phát hiện lực lượng tiếp viện của ta. Giữa tiếng bom gầm rung chuyển lòng đất, một quả pháo nổ gần làm sạt lở cửa hầm, đất đá đè nặng lên vai.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông Tàu — với sự mưu trí và bản lĩnh kiên cường của người con miền núi vốn quen đi rừng vượt dốc — đã nhanh chóng dùng tay không bới đất, mở đường thoát cho hai người đồng đội đang bị kẹt bên trong.
"Lúc ấy chẳng kịp nghĩ gì đến bản thân. Thấy đất lấp ngang ngực đồng đội, tôi chỉ biết dốc hết sức bình sinh mà đào. Cứu được anh em ra, cả ba ôm chẩm lấy nhau thở phào, mặt mũi ai nấy đen kịt muội than mà nụ cười thì sáng lóa."



