Cựu chiến binh

TRONG DÒNG THÁC LỬA CỦA CHIẾN DỊCH QUYẾT ĐỊNH

Những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến trường miền Đông Nam Bộ bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Bác Lê Cao Hồi cùng đơn vị thuộc lực lượng vũ trang địa phương được lệnh tham gia một chiến dịch tiến công quy mô lớn nhằm đánh vào hệ thống phòng ngự của địch. Trận đánh diễn ra liên tục nhiều ngày đêm, với sự phối hợp của nhiều đơn vị bộ binh, hỏa lực và lực lượng hậu cần. Đây là chiến dịch mà bác coi là dấu mốc lớn nhất trong đời quân ngũ của mình.

Thanh Hóa22/12/2025Lê Thị Lan (Chi Đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1974, không khí chiến trường miền Đông Nam Bộ căng như dây đàn. Địch tăng cường quân số, lập nhiều tuyến phòng ngự kiên cố dọc các trục giao thông chiến lược. Đơn vị của bác Lê Cao Hồi được lệnh phối hợp cùng các lực lượng bạn, chuẩn bị cho một chiến dịch tiến công lớn, nhằm phá vỡ thế kìm kẹp, mở đường cho những bước phát triển tiếp theo của chiến trường.

Bác kể lại, ánh mắt bỗng trở nên xa xăm:
“Lần đó khác hẳn những trận đánh trước. Quân đông, hỏa lực mạnh, ai cũng hiểu đây là trận đánh dài ngày, có thể rất ác liệt.”

Trước giờ nổ súng, các đơn vị ém quân trong rừng sâu, từng khẩu súng, từng băng đạn được kiểm tra kỹ lưỡng. Công tác bảo đảm hậu cần được đặt lên hàng đầu, bởi chiến dịch có thể kéo dài nhiều ngày. Đêm xuống, cả khu rừng chìm trong im lặng, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng tim đập trong lồng ngực người lính.

Khi pháo hiệu phát ra, hỏa lực đồng loạt dội xuống các cứ điểm của địch. Mặt đất rung chuyển, khói lửa bốc cao, tiếng súng hòa thành một âm thanh dữ dội chưa từng có. Đơn vị bác Lê Cao Hồi được giao nhiệm vụ đánh chiếm một khu phòng ngự then chốt, bảo đảm hành lang cho lực lượng chủ lực tiến sâu.

“Bom đạn lúc đó nhiều đến mức không kịp sợ,” bác nói. “Chỉ còn nghe tiếng chỉ huy hô xung phong, rồi tất cả lao lên.”

Trận đánh diễn ra giằng co suốt nhiều giờ liền. Địch phản kích dữ dội, sử dụng pháo và không quân yểm trợ. Có thời điểm, đội hình đơn vị bị tổn thất, nhiều đồng đội ngã xuống ngay trước mắt. Nhưng không ai lùi bước. Trong làn khói dày đặc, bác cùng tổ chiến đấu kiên cường giữ vững trận địa, từng mét đất giành được đều phải trả bằng mồ hôi và máu.

Sang ngày thứ ba của chiến dịch, tuyến phòng ngự chính của địch bị phá vỡ. Các đơn vị ta đồng loạt tiến công, làm chủ trận địa. Khi tiếng súng thưa dần, lá cờ chiến thắng được cắm trên cứ điểm vừa chiếm được, nhiều người lính ngồi lặng đi, vừa mệt mỏi vừa nghẹn ngào.

Bác Lê Cao Hồi nhớ lại khoảnh khắc ấy:
“Lúc đó tôi không nghĩ mình đã lập công gì. Chỉ thấy trong lòng nhẹ hẳn, vì biết rằng sự hy sinh của anh em không vô ích.”

Chiến dịch kết thúc thắng lợi, góp phần quan trọng vào việc làm thay đổi cục diện chiến trường miền Đông Nam Bộ, tạo tiền đề cho những thắng lợi lớn hơn sau này. Với tinh thần dũng cảm, kiên cường trong chiến dịch, bác Lê Cao Hồi và đơn vị được cấp trên biểu dương, cá nhân bác được đề nghị khen thưởng vì hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chiến đấu.

Giờ đây, khi nhắc lại trận đánh lớn ấy, bác chỉ nói giản dị:
“Chúng tôi thắng không phải vì mạnh hơn, mà vì có niềm tin. Tin vào Đảng, vào đồng đội và vào ngày đất nước yên bình.”

Chiến dịch năm ấy đã lùi xa, nhưng với bác Lê Cao Hồi, đó mãi là dòng thác lửa dữ dội nhất, cũng là niềm tự hào lớn nhất của một đời người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn