Trong hầm giữa lòng Hà Nội mùa bom đạn
Đêm đó, Hà Nội không ngủ.
Tiếng còi báo động vang lên xé tan màn đêm, kéo dài, dồn dập, khiến ai nghe cũng thấy tim mình thắt lại. Không cần ai nhắc, mọi người trong khu phố lặng lẽ thu dọn những gì có thể, rồi nhanh chóng chui xuống hầm trú ẩn.
Cái hầm nhỏ, đào vội dưới nền nhà, chỉ vừa đủ cho vài gia đình ngồi sát bên nhau. Không khí ngột ngạt, mùi đất ẩm quyện với mùi mồ hôi. Ánh đèn dầu leo lét, hắt lên những gương mặt lo âu.
Không ai nói nhiều.
Chỉ có tiếng thở khe khẽ… và tiếng tim đập trong lồng ngực.
Bên trên, tiếng máy bay mỗi lúc một rõ.
Rồi… bom rơi.
Một tiếng nổ long trời.
Đất trên nóc hầm rơi lả tả xuống vai, xuống tóc.
Một đứa trẻ giật mình bật khóc. Người mẹ ôm chặt con vào lòng, bàn tay run run nhưng vẫn cố vỗ về:
“Không sao đâu… không sao đâu…”
Ở góc hầm, một người lính vừa kịp chạy về trú cùng mọi người. Bộ quân phục còn lấm bụi, mồ hôi chưa kịp khô. Anh ngồi xuống, lưng tựa vào vách đất, thở dốc.
Tiếng bom vẫn tiếp tục dội xuống.
Hầm rung lên từng hồi, như có thể sập bất cứ lúc nào.
Đứa trẻ vẫn khóc. Người lính khẽ nghiêng người, đặt tay lên vai em, giọng trầm và chắc:
“Yên tâm, có bộ đội ở đây rồi.”
Câu nói ấy rất đơn giản.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, nó khiến cả căn hầm như dịu lại.
Không ai biết liệu sáng mai sẽ ra sao.
Không ai chắc mình có còn bước ra khỏi hầm này hay không.
Nhưng giữa nỗi sợ, người ta vẫn bám vào nhau mà sống.
Một cái nắm tay.
Một ánh mắt.
Một câu nói trấn an.
Bom rơi, rồi lại ngớt.
Tiếng máy bay xa dần.
Một khoảng im lặng kéo dài… nặng nề.
Người lính đứng dậy trước tiên. Anh phủi lớp đất bám trên áo, nhìn quanh một lượt rồi nói ngắn gọn:
“Tôi lên trận địa.”
Không ai giữ anh lại.
Chỉ có những ánh mắt dõi theo.
Anh cúi đầu chui ra khỏi hầm, bước lên mặt đất còn vương mùi khói. Bên ngoài, Hà Nội vẫn còn cháy dở ở đâu đó.
Còn trong hầm, mọi người ngồi lặng đi một lúc lâu.
Rồi lại nghe tiếng còi báo động vang lên…
Một đêm nữa lại bắt đầu.



