TRONG HÀNG NGŨ HƯU DŨNG
Tôi được phân vào đội Hưu, làm nhiệm vụ bảo vệ cơ quan, vận chuyển lương thực, đạn dược, đảm bảo cho các mũi tấn công chính được thuận lợi. Công việc lặng lẽ nhưng không kém phần quan trọng, mỗi bao gạo, mỗi thùng đạn đều phải chuyển đến tay chiến sĩ đúng giờ, đúng nơi, dù đường đi đầy nguy hiểm. Có lần phải đi trong mưa rừng mấy ngày liền, lũ lụt chảy mạnh, chúng tôi nắm chặt dây nhau băng qua suối, nước ngập đến ngực, chỉ cần chút lơ là là có thể bị cuốn đi, nhưng không ai bỏ gánh, bỏ bạn. Tôi nhớ có lần bom rơi sát đường đi, đất đá tung cao, khói bụi mù mịt, sau khi khói tan, chúng tôi nhanh chóng kiểm tra lại lương thực, tiếp tục hành quân, vì biết phía trước đồng đội đang chờ. Làm nhiệm vụ Hưu, chúng tôi học được sự kiên cường, âm thầm cống hiến, không cần ai biết tên, chỉ cần thấy trận thắng, thấy lá cờ ta tung bay trên đỉnh đồi là đủ vui. Những năm tháng đó, tình đồng đội gắn bó hơn máu thịt, chúng tôi cùng chia sẻ nắng mưa, cùng hẹn ngày về quê, cùng hứa sẽ không bao giờ quên nhau.



